Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.
hể ấm áp . Ăn cơm tối xong , cô đi tới phòng của Tần Nhật Sơ, bác sĩ Lưu đang thay băng cho anh, thấy cô vào , nói một câu nhàn nhạt , “Thương thế tốt lên rất mau, cô gái nhỏ cũng không cần cả ngày làm vẻ mặt đau khổ rồi, y như bộ dáng của một oán phụ .” Cô có chút lúng túng đỏ mặt, thật lâu mới từ từ đến bên cạnh Tần Nhật Sơ , lắp bắp, “Em. . . . . . Em nào có. . . . . .” Nghe vậy, hai đại nam nhân không có lương tâm không hẹn mà cùng cười to, nhất là cái người bị thương nặng kia , lộ trắng răng như vậy làm gì, cũng không sợ cắn phải đầu lưỡi, đau càng thêm đau. Bác sĩ Lưu sau khi đưa thuốc, rồi giao phó xong xuôi lấy hòm thuốc rời đi. Cô ngồi trên cái ghế cạnh đầu giường , cầm lên một quả táo, từ từ gọt vỏ, một câu rồi một câu cùng Tần Nhật Sơ trò chuyện, tâm sự. “Cho, cậu nhỏ, quả táo!” Tần Nhật Sơ nhận lấy quả táo, cắn một ngụm nhỏ, để lại ở bên cạnh mâm đựng trái cây, “Miên Miên, em tính cả đời này đều ở nơi hoang tàn vắng vẻ này sao? Vĩnh viễn không xuống núi nữa ?” “Ách. . . . . .” Cô bỏ xuống dao gọt trái cây bén nhọn , không có phản ứng đối với lời anh nói , “Cậu nhỏ , anh nói cái gì?” Tần Nhật Sơ nâng lên mày đẹp , không nhúc nhích ngưng mắt nhìn cô, nghiêm túc nói: “Miên Miên, cùng anh đi thôi, anh sẽ chăm sóc em, vĩnh viễn sẽ không để cho em bị thương tổn. Nếu như ngộ nhỡ em thật sự không thích cái thành phố này, chúng ta có thể trở về Mĩ , chúng ta cũng có thể đi Australia. . . . . .” “Cậu nhỏ.” Cô cắt đứt lời nói càng nói càng kích động của Tần Nhật Sơ , “Em cảm thấy nơi này rất tốt, rất yên tĩnh và đẹp, em không muốn đi bất cứ nơi xa xôi nào cả.” Chẳng qua là về sau này rời khỏi hay không rời khỏi, đã không còn nằm trong phạm vi cô có thể nắm giữ được. Mắt khép hờ, trong lòng cô thầm nghĩ . “Phải không?” Tần Nhật Sơ ánh mắt ảm đạm, cầm lên trái táo cắn dở trên mâm đựng trái cây đưa vào miệng. Hiện trường một mảnh yên lặng, chỉ có mơ hồ truyền tới thanh âm”ken két” cắn quả táo. Cô nhìn đồng hồ trên tường , đã sắp mười một giờ rồi, “Cậu nhỏ, anh nghỉ ngơi cho khỏe đi , em đi về trước đây.” Nói như vậy xong, người cũng mau chạy trối chết. Thật xin lỗi, cậu nhỏ . cô bây giờ vẫn không thể hạ xuống quyết tâm cùng anh rời đi, đối với anh hay đối với em như vậy đều là không công bằng . . . . . . Thật xin lỗi, cậu nhỏ. . . . . . Trở lại gian phòng của mình nghênh đón một mảnh hắc ám, cô quen cửa quen nẻo sờ tới chốt mở, “Rắc” một tiếng, phòng sáng choang lên , chỉ là bóng người đứng cạnh cửa sổ lại dọa cô hoảng sợ . “Chị Hồng , làm sao chị lại ở chỗ này?” Cô kinh sợ, cái miệng nhỏ há to thậm chí quên luôn khép lại. Nghe vậy, Dương Chi Hồng từ từ quay người lại, nhìn trong mắt của cô ấy tâm trạng vô cùng áy náy cùng bi thương. Cả người cô run một cái, sợ hãi chính lên, có chút do dự mở miệng: “Làm sao rồi, chị Hồng ?” Dương Chi Hồng ở trong lòng cô vẫn luôn là người tích cực lạc quan, sanh long hoạt hổ, thiên lôi đánh không chết sức sống bền bỉ vạn năm của Tiểu Cường( con gián á ) giống nhau a, chưa bao giờ thấy cô bi thương hay chán chường tiêu cực . Có chút bận tâm, nhưng lại không biết nên an ủi như thế nào. Lại thấy Dương Chi Hồng chợt ngẩng đầu lên, nhìn cô một cái, miễn cưỡng nâng lên khóe miệng cười một tiếng, “Em biết rồi, không phải sao?” Không chờ cô phản ứng kịp sự việc như thế nào , cô ấy lại tự nhiên nói tiếp: “Nói lời thực lòng , chị là rất ghen tỵ với em. Mặc dù cùng là con gái sinh ra trong nhà giàu có em lại không cần mang trên lưng trách nhiệm sứ mệnh chấn hưng gia tộc . Không cần vì một chút xíu buôn bán lợi ích làm tổn thương người em yêu hay bị mang đi làm công cụ buôn bán trong hôn nhân, không cần mỗi ngày run run rẩy rẩy lo lắng có người sẽ đối với gia tộc em đùa bỡn bày ra âm mưu quỷ kế, không cần. . . . . . Không cần sống khổ cực mệt mỏi như vậy.” Dương Chi Hồng nói chuyện, cũng đồng thời từ từ dấy lên một ngụm khói xanh, lượn lờ trong sương khói, mặt mũi xinh đẹp của cô ấy trở nên mơ mơ hồ hồ, nhưng lại để cho người ta cảm giác thật thê lương không giúp không được , ý định vừa chợt lóe, cô mở miệng, “Chị Hồng, em. . . . . .” Nhìn bi thương trong mắt cô ấy , tiếng nói cô bỗng nhiên dừng lại. Lại nghe Dương Chi Hồng nói: “Chị là con gái lớn của Triển gia , bởi vì danh hiệu đặc thù này, cho nên chị có thể tránh khỏi số mạng ,việc bị gả vào một nhà giàu có khác như em gái chị , nhưng chị phải gánh trên lưng trách nhiệm cùng nghĩa vụ bảo vệ gia tộc . Mỗi ngày vì những thứ lợi ích kia chị phải cùng cái đám người như lang như hổ tính toán chi li lục đục đấu đá , chẳng phân biệt được ngày đêm đề phòng tính toán với người khác.” Nhả ra ngụm khói, Dương Chi Hồng cười cười, chẳng qua là nụ cười không hề quyến rũ xinh đẹp nữa mà ngược lại hết sức phiêu dật cùng bi thương, cả người giống như lâm vào một khoảng hư vô vô vọng , “Lúc chị hai mươi bốn tuổi, cha đem trang viên hoa hồng đưa cho chị, lúc ấy em gái còn không phục, nói tại sao muốn đem trang viên hoa hồng xinh đẹp như vậy lại là di vật duy nhất của mẹ đưa cho chị gái, lúc ấy chị còn nhớ rõ cha chỉ là nhàn nhạt nói một câu , lấy đ