Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342134

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.

a hiệp. . . . . .” Lòng cô run lên, anh hai có thể thành như vậy vì cô a, vì cô mất hồn mất vía, ăn ngủ không yên, nhưng tại sao anh ấy lại làm như vậy . . . . . . Giống như nhìn thấu suy nghĩ trong nội tâm cô, Dương Chi Hồng êm ái vỗ vỗ đầu của cô nói: “Miên Miên, bất kể anh hai em làm cái gì, nói cái gì, em đều phải tin tưởng anh hai em là muốn bảo vệ em, em cũng nên biết là dù gây một chút tổn thương chỉ là vì muốn bảo vệ em tốt hơn. . . . . .” “Nhưng là. . . . . .” “Tốt lắm, không cần nhưng là.” Dương Chi Hồng nắm vai của cô nói: “Có một số việc không nhất định chính là mắt thấy mới là thật , anh hai em đối với em là thật lòng , em phải dùng tấm lòng để cảm nhận . Tốt lắm, em cũng mệt nhọc rồi, ngủ đi!” Nói xong, ôm cô đến bên trên giường, lại săn sóc vì cô đắp kín mền. Rất nhanh, bên trong nhà lại khôi phục một phòng hắc ám cùng an tĩnh. Cô nằm ở trên giường, lăn lộn khó ngủ. Cái gì gọi là mắt thấy không nhất định là thật, Dương Chi Hồng là muốn nói cho cô biết anh hai cùng Kiều thị vui mừng đính hôn cũng không phải giống như cô thấy , nhưng như vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đây. Mang theo đủ loại nghi hoặc, cô mơ mơ màng màng ngủ. Khi đó cô đây thế nào cũng không nghĩ đến người đàn ông quan trọng nhất trong sinh mệnh của cô kia sẽ nhanh chóng xuất hiện ngay trước mặt của cô.






To lớn ca thiên Sáng sớm mùa đông rét lạnh lại yên tĩnh, những người yêu nhau thì đang ở trên giường ấm áp dịu dàng mà triền miên, người không có tình nhân thì cũng nằm trong chăn ấm áp trong thời khắc này cũng không muốn đi đâu,nhưng cô lại bị âm thanh đột ngột từ bên ngoài truyền tới một hồi làm thức giấc "Đột đột đột đột nhiên. . . . . .". Cô buồn ngủ mông lung, vươn tay ra che lỗ tai, muốn đem tạp âm chết tiệt nọ ngăn ở bên ngoài cửa,nhưng có lòng lại không có sức. Thanh âm kia càng lúc càng chói tai, cũng càng lúc càng lớn, có khuynh hướng cách cô càng ngày càng gần . Ngoài cửa sổ lúc này cũng vang lên tiếng bước chân rầm rập cùng tạp âm thất loạn bát tao huyên náo. Lòng cô cảm thấy không vui, mặc một cái áo khoác liền đi ra cửa, cô muốn xem một chút là ai mới sáng sớm đã chọc tỉnh mộng đẹp của người khác . Thuận tay Tiểu Mã đang đi ngang qua , cô hỏi: "Xảy ra chuyện gì?" Thân thể Tiểu Mã nhanh chóng chạy lên phía trước, trước mặt cô chỉ thấy một đoàn bóng đen lướt nhanh qua , trong không khí lạnh như băng chỉ để lại âm thanh lượn lờ, "Có người đến đập quán rồi ! Các anh em cầm vũ khí!" Cô nghi ngờ sờ đầu một cái, chẳng lẽ cô ngủ một giấc đã xuyên việt rồi, lời nói này cô có cảm giác như thật giống ở thời đại võ quán hoặc là sòng bạc trong thời dân quốc hay dùng nhỉ . Trong bụng ngạc nhiên, nhưng cũng theo chân Tiểu Mã chạy đi. Mặc dù cô có ưu điểm lớn nhất là không có lòng hiếu kỳ, nhưng mà thanh âm kia làm cho cô thật sự không cách nào yên giấc, đi theo nhìn xem một chút náo nhiệt cũng tốt. Đi theo một nhóm người chạy tới trại ngựa, cô rốt cuộc mới hiểu đầu sỏ mới sáng sớm đã đánh thức giấc mơ của cô là ai gây nên . Nhìn lên chiếc phi cơ trực thăng trước mặt đang bình yên đáp xuống trại ngựa, cánh quạt còn đang không ngừng xoay tròn, trong lòng cô bất tri bất giác dâng lên cảm giác lạnh lẽo cả người thay thế luôn bực mình mới vừa rồi. Lạnh thế này mà còn có người thích lên núi sao. Núi lớn đầy những bông tuyết trắng không cách nào xe hơi có thể chạy đến đây cả, cư nhiên còn dùng phi cơ trực thăng bay tới. Cô thật là hiếu kỳ, người nào mà như không kịp chờ mùa đông giá rét qua đi đã chạy tới sơn trang hoa hồng du ngoạn, hơn nữa còn là dùng mọi cách để tới . Đang suy nghĩ, khoang cửa của phi cơ trực thăng bổng mở ra, từ bên trong nhảy xuống hai người đàn ông cao lớn rắn rỏi . do vì mặc quần áo bằng lông quá dày và nhiều lại còn mang theo cái mũ che mặt, chỉ lộ ra hai mắt, cho nên tạm thời không thấy rõ được rốt cuộc là ai. Hai đạo nhân ảnh dừng ở bên cạnh phi cơ trực thăng , giống như khẽ ngẩng đầu lên quan sát bốn phía một phen, sau đó bốn tầm mắt nóng bỏng thẳng tắp hướng về phía cô bắn tới. Trong lòng cô lạnh lẽo càng sâu, mơ hồ dâng lên một loại dự cảm vô cùng xấu. Lãnh, rất lạnh, cô không kìm hãm được mà xoa xoa cánh tay, cảm giác da bên dưới quần áo tranh nhau nổi da gà giống như măng mọc sau mưa . Quả không sai , trực giác của phụ nữ là tương đối nhạy bén. hai thân ảnh kia hướng về phía cô càng đi càng gần, hơn nữa vị trí lúc này đang ở cách cô không tới mười mét , đột nhiên lấy người ấy bỏ xuống cái mũ trên đầu . Cô ngay lúc đó, đã làm cái chuyện mất mặt nhất đời này của mình .Cô hét lên một tiếng, quay người bỏ chạy, chỉ là dường như cô đã đánh giá cao khả năng vận động thiên phú của bản thân , cũng đánh giá thấp độ dày trơn trợt của tuyết . Chân trượt, thân thể o o đón gió, thẳng tắp ngã nhào ở trong đống tuyết. Sau đó cô nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân hỗn loạn ở bên tai vang lên, sau đó một giây kế tiếp, cô bị một đôi tay bền chắc ôm đến một lồng ngực ấm áp . "Thế nào, không muốn gặp lại anh đến như vậy sao, cư nhiên quay người bỏ chạy?"


Insane