Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.
ng ngừng run rẩy.
Tôi lấy điện thoại, tức tốc ghi lại số đường dây nóng đó, đi vào bệnh viện.
Tìm rất lâu sau mới thấy số điện thoại của Hải Lộ, một người bạn đã mất liên lạc bấy lâu nay của tôi. Gọi cho cô ấy, chưa đầy năm phút sau, cô ấy mặc áo blouse trắng phong độ ngời ngời chạy đến. Nói thực tôi luôn có cảm giác sợ hãi khi nhìn thấy bộ quần áo blouse trắng này. Thấy cô ấy còn cách tôi một đoạn ngắn, tôi khen ngợi: “Thì ra cũng là một người có đẳng cấp.”
Cô ấy đến gần, khẽ cười với tôi: “Y Thần cậu vẫn như ngày xưa, muốn tôi giúp cậu gì nào?”
Tôi cười cười, vẫy tay chào cô ấy.
Đây là người mà tôi gọi là hoa khôi của trường cũ, Đinh Hải Lộ, quan hệ giữa tôi và cô ấy cũng không thân thiết gì, chẳng qua chỉ là bạn bè đã có lúc giúp đỡ lẫn nhau. Hải Lộ hiện đang là bác sĩ khoa Huyết học của một bệnh viện hàng đầu, cô ấy không chỉ xinh đẹp mà gia thế còn rất giàu có. Bố cô ấy là cục trưởng, mẹ cô ấy là giáo sư đại học.
Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy hổ thẹn vì thua kém, thực sự muốn đập đầu vào tường mà chết đi cho rồi.
Tôi nhìn mái tóc óng mượt đến mê hồn của cô ấy, sau đó nói rất khách khí: “Sao đẹp bằng cậu được.”
Cô ấy nhoẻn miệng cười, làm bộ ngất ngây sung sướng vì lời khen của tôi.
Nhớ năm đó, Y Dương cũng muốn theo đuổi Hải Lộ, kết quả là giữa đường gặp phải Trình Giảo Kim [9'> là tôi. Cũng không biết vì sao tôi và anh ta yêu nhau. Đương nhiên, tôi cũng không biết vì sao anh ấy không theo đuổi Hải Lộ nữa mà quay sang theo đuổi tôi.
[9'> Trình Giảo Kim: một võ tướng Trung Quốc. Khi đánh trận chỉ đánh được ba búa một, nếu địch không thua sẽ chạy, sau đó quay đầu lại đánh ba búa nữa, cho nên về sau nhân vật này được dùng để chỉ những kẻ nửa đường nhảy ra phá bĩnh chuyện của người khác.
“Hải Lộ, bệnh viện các cậu có nhận quyên hiến tủy sống không?” Phòng làm việc chỉ có tôi và cô ấy, không có nhiều người qua lại.
Nghe xong, cô ấy nhìn tôi một cách hết sức ngạc nhiên, rồi cười nói: “Y Thần, cậu trở thành người có lòng nhân ái như thế này từ bao giờ vậy?”
Kỳ thực tôi cũng không biết “nhân ái” – từ này gợi lên khái niệm gì trong lòng tôi. Tôi từ trước đến nay chưa từng nghĩ rằng mình là người có lòng nhân ái, tôi muốn hỏi là nhân ái có thể biến thành cơm ăn, có thể khiến mọi người trường sinh bất lão hay không?
Tôi mở cuốn sách y học dày cộp trên bàn ra đọc chăm chú, hồi lâu cũng không nói gì. Không biết là quỷ thần muốn cùng tôi chơi trò gì nữa. Bố mẹ tôi không biết, Hứa Y Nam không biết, không ai biết cả. Tôi tự cấu mạnh vào đùi mình, rất đau. Xem ra đây là thật, không phải mơ. Tôi cũng không phải là xúc động nhất thời.
Tôi lấy lại tinh thần, hai mắt nhìn chăm chăm ra hành lang, sau đó rất nghiêm túc hỏi Đinh Hải Lộ: “Quy trình cụ thể diễn ra như thế nào?”
“Đầu tiên là tuổi tác của cậu là phù hợp, tình trạng sức khỏe…”
Đinh Hải Lộ dựa vào bàn hỏi tôi những câu như thế. Sau khi tôi trả lời xong, cô ấy đưa cho tôi một tờ bảng phiếu phải điền, sau đó hỏi tôi: “Người nhà cậu có đồng ý không?”
Tôi gật đầu không chút phân vân, bố mẹ tôi đều là thành phần trí thức, nhất định sẽ đồng ý. Rời bệnh viện, tôi cảm thấy vừa căng thẳng vừa nhẹ nhõm.
Đinh Hải Lộ nói sẽ thông báo cho tôi thời gian đi kiểm tra máu.
Hôm sau, lúc tôi đang một mình qua đường sang khu phố ăn uống, các món nướng Tứ Xuyên ở đó thơm lừng hấp dẫn tôi. Lúc còn yêu Y Dương, tên ấy chưa từng đồng ý cho tôi ăn những đồ này. Bởi vì món ăn Tứ Xuyên cho rất nhiều ớt, anh ta biết người bị đau dạ dày như tôi nếu không chú ý ăn phải thì sẽ đau đến mức phải gọi 6542 [10'>.
[10'> Số máy gọi cấp cứu của Trung Quốc.
Bây giờ thì tôi chẳng kiêng dè gì, cứ ăn uống thoải mái, cũng không có ai hỏi han. Tôi không ngờ con phố ăn uống nhỏ xíu này lại bán bao nhiêu là đồ ăn ngon.
Dạo quanh các cửa hàng chừng gần một tiếng thì Lăng Sở gọi đến. Tôi tiếp tục ăn, không quan tâm. Không biết vì sao, tôi không muốn nghe điện. Điện thoại để trong túi quần cứ kêu và rung như vậy cũng có chút phiền phức. Nhưng nó kêu mãi rồi cũng ngừng.
Sau khi về đến nhà tôi mới nhàn nhã mở điện thoại, có ba cuộc gọi nhỡ. Trong danh sách cuộc gọi đã nhận tôi bỗng phát hiện cái tên Lăng Sở ở vị trí đầu tiên. Sau khi suy nghĩ mấy giây, tôi quyết định xóa cái tên có chút quen thuộc đó.
Nhớ ra là gần đây mình và người này điện qua điện lại hơi nhiều, tôi gõ gõ đầu: “Chỉ là giúp anh ấy trở thành người anh em tốt thôi mà.”
Thời gian gần đây tôi thường thích nấu cháo điện thoại, bởi vì tôi nhận thấy cuộc đời này thật sự không có mấy chuyện có ý nghĩa, tẻ nhạt quá, giống như cuộc sống của tôi ngoài ăn ra chỉ có ngủ. Đúng lúc tôi vừa an nhàn nhắm mắt lại thì điện thoại lại đổ chuông, còn chưa kịp phản ứng, chưa kịp nhận ra ai gọi thì tôi đã ấn nút nghe rồi. Tôi nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu hú liên hồi vọng vào trong điện thoại.
“Y Thần, con đang ở đâu? Bố con phải đi cấp cứu rồi.” Một loạt tiếng bước chân gấp gáp, mẹ tôi dường như đang rất tuyệt vọng.
Phụ nữ gặp chuyện này đều sẽ khóc.
Tôi không kịp đi dép, nhảy từ trên giư