XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.

nói, nhưng giọng nói của mỗi người luôn có sự khác biệt. Tai Lăng Sở rất thính, chắc chắn sẽ nghe ra. Mỹ Tuệ đang chơi xấu. Cầm lấy cái gương của Mỹ Tuệ tự soi mặt mình trong đó, tôi chẳng hề thấy mỹ nhân xinh đẹp mà cô ấy nói, nói một cách công bằng thì chỉ thấy trong gương là hình ảnh của Bạch Cốt Tinh mà một tỷ ba dân số của Trung Quốc đều sợ.
Ngắt điện thoại, tôi được đưa thẳng lên phòng KTV 306 của quán Thịnh Hoa. Cô nàng Mỹ Tuệ đã đặt phòng trước rồi, mặc cho tôi nói thứ sáu ở đây chắc không có nhiều người.
Lúc chúng tôi đến nơi trời đã tối. Trong phòng còn để đèn mờ khiến không thể nhìn rõ mặt người bên cạnh. Tôi gọi nhân viên phục vụ bảo họ bật đèn sáng, sau đó gọi luôn mười hai chai bia. Mỹ Tuệ vừa thử micro vừa nói tôi điên quá.
Tiếng nhạc ầm ĩ khiến tai tôi như ù đi. Tôi ngồi trên sofa chán nản rót bia uống. Trước đây luôn có Y Dương cùng tôi hát những bản tình ca, đáng tiếc giờ đã không như vậy nữa. Tôi hận tên khốn đó bởi đi đến đâu tôi cũng thấy hình bóng quen thuộc của anh ta.
Mỹ Tuệ đứng trên sân khấu hào hứng hát vang một bài không biết tên, tôi học theo đám fan cuồng, nhiệt tình vỗ tay, cho đến khi tay rát bỏng mới thôi. Cho dù tôi cho rằng người ta đi hát vì tiền thì vẫn phải thừa nhận cô nàng này hát vì đam mê.
Uống bia được một nửa rồi mới thấy Lăng Sở đẩy cửa bước vào. Anh ấy mặc com lê, rất ra dáng một giám đốc. Đến tụ điểm vui chơi như thế này mà lại mặc như thế. Vì lỗi này của Lăng Sở, tôi phạt anh ấy ba chai.
Nhìn thấy hai cô gái quậy tưng bừng thế này chắc hẳn anh ấy cũng rất ngạc nhiên.
“Ngài giám đốc cũng hát vài bài chứ?” Tôi đưa micro và phiếu yêu cầu bài hát tới trước mặt Lăng Sở. Không biết vì sao khái niệm giám đốc này cứ bám riết trong tôi, không chịu mất đi. Đến chết tôi vẫn nhớ Lăng Sở là một giám đốc, không phải nhân vật bình thường. Lẽ nào là vì tôi đang tự ti?
Anh ấy không quá hào hứng, điền vào phiếu yêu cầu bài hát Yêu em một ngàn năm của Lưu Đức Hoa. Tôi ngồi dưới vừa nghe vừa uống bia. Đèn sân khấu chiếu lên gương mặt anh ấy từng vòng từng vòng, giống như sắc màu của cầu vồng sau mưa.
Lúc Lăng Sở hát bài này có vô tình quay đầu nhìn về phía tôi. Tình cảm lặng lẽ gửi trong ánh mắt anh ấy khiến tôi dù đã uống hơi nhiều bia cũng phải trốn tránh. Anh ấy hát rất hay, rất tình cảm.
Hóa ra người mình thích và người thích mình mãi mãi không thể nào là một. Cũng giống như lúc này trong tôi đang vang lên hai tiếng hát, một ở trong lòng tôi và một ở tận cùng trái tim tôi.
Mỹ Tuệ, nha đầu này không biết đã quay lại từ lúc nào, cô ấy bắt chước dáng vẻ của tôi, cầm chai bia lên tu một hơi rồi mới đặt xuống. Tôi thấy thế thì trợn mắt há mồm, không nói được gì.
Có lẽ vì đã uống không ít nên không đợi Lăng Sở kết thúc bài hát, mắt tôi đã hoa lên, trước mặt nhập nhòe. Đáng sợ nhất là chai rượu vang trên bàn cũng bị tôi uống hơn một nửa.
Tôi đứng lên khỏi sofa, bắt đầu nhảy nhót điên cuồng. Tôi cướp lấy micro nhưng khi âm nhạc vang lên thì một câu cũng không hát, chỉ không ngừng khóc “hu hu” trong micro. Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, người cũng mất dần cảm giác.
Làm loạn không được bao lâu thì tôi đuối sức, năm bất động trên sofa, một tiếng cũng không kêu. Mỹ Tuệ vẫn đang rền rĩ trên sân khấu, tôi gục vào vai Lăng Sở, lịm đi.
Nước mắt tôi giống như dòng nước đã thông, ào ào đổ xuống. Tiếng nói của tôi cũng biến đổi, cứ như được phát ra từ mũi vậy.
Tôi chớp chớp nâng được mí mắt lên, cố gắng để tỉnh táo hơn một chút. Sau đó lại ngốc nghếch hỏi Lăng Sở một câu đã từng hỏi một lần trước đó: “Liệu Y Dương có quay về bên tôi nữa không?”
Lăng Sở rút bàn tay đang để trong túi áo ra, nhẹ nhàng đặt lên trán tôi. Anh ấy dùng giọng điệu rất chân thành nói với tôi: “Có, rồi Y Dương sẽ quay về bên em.”
Tối hôm đó tôi uống say bí tỉ, đến khi tỉnh lại đã là chuyện của buổi trưa ngày hôm sau rồi. Chuyện xảy ra tối hôm qua, có những thứ tôi không còn nhớ nữa.
Sáng sớm hôm nay, Mỹ Tuệ để lại tờ giấy trên đầu giường tôi, trên đó viết: “Nha đầu cậu uống rượu cũng thật giỏi, thiếu chút nữa thì hại chết tớ. Nhớ lần sau, tuyệt đối không được tìm Lăng Sở giúp cậu thu dọn bãi chiến trường. Bữa sáng ở trên bếp, ăn đi nhé.”
Tôi vò vò đám tóc trên đầu, muốn ngồi dậy lại cảm thấy toàn thân không có sức, giống như vừa mắc trận cảm nặng vậy. Tôi chống tay lên giường, chầm chậm ngồi dậy.
Đây đã là người thứ hai khâm phục tôi rồi, Lão Lý khâm phục tài ăn nói của tôi, Mỹ Tuệ khâm phục tửu lượng của tôi, xem chừng xã hội loạn đến mức không thể tồi tệ hơn được rồi.
Từ khi đi khám bệnh mấy hôm trước, bệnh chảy máu chân răng của tôi đã được cải thiện rõ rệt. Lúc đến bệnh viện kiểm tra lại, tôi nhặt được một tờ rơi in ấn công phu.
“Đường dây nóng quyên hiến tủy sống XXX.”
Tôi dừng lại ở đó rất lâu. Cho dù có tư tưởng của dân thành thị, nhưng dù sao cũng đã học qua trung học phổ thông nên cũng có thể hiểu một chút về vai trò của máu đối với sức khỏe người. Bức ảnh trên tờ rơi đó rõ ràng đã thu hút tôi, đôi mắt đầy chờ đợi đó khiến lòng tôi khô