Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341271
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1271 lượt.
nhìn thấy ngón tay thanh tú của Lăng Sở đẹp như thế nào. Tôi và Lăng Sở đang chơi trò “rối tay” dưới ánh đèn mờ ảo, hình ảnh nhìn thấy dưới đất là bàn tay anh ấy đan chặt lấy tay tôi, cho dù đôi tay đó không có hơi ấm.
Tôi cũng nhìn nhìn xuống đất, cảm thấy Lăng Sở cũng có chút lãng mạn, không nói ra, anh ấy chỉ cười ngốc nghếch.
Tôi cúi đầu, đu đưa chân, lúc này tôi cảm thấy bầu không khí bỗng dưng ngột ngạt, thậm chí có chút bí bách. Sau đó vỗ vỗ đầu anh ấy, ném lại một câu: “IQ thấp” và nghiêng ngả đi lên lầu.
Mỹ Tuệ đang rửa bát, hai thiếu niên thời đại mới đó vẫn ngồi nhàn tản trên sofa xem ti vi như lúc trước, tôi có chút ngứa mắt, đây là kiểu hình thái xã hội gì đây?
Thấy tôi về, mấy người đó cùng đồng loạt cầm áo khoác, túi xách, lẽ nào sắp có một trận động đất ở đây, tôi lấy từ trong tủ lạnh ra một bình nước cam ép, tu một hơi hết quá nửa bình.
“Y Thần, cậu nhìn xem giờ đã là mấy giờ rồi, ở nhà trông nhà nhé. Chúng tớ phải về đây, nhớ ngoan nhé.” Nói xong, Mỹ Tuệ giơ đôi tay dính đầy nước rửa bát hứng dưới vòi nước, rửa sạch, vứt bỏ luôn cả hình tượng tiểu cung nữ bị bắt nạt và lăng nhục đến cùng cực.
Tôi “ừ” một tiếng rồi không nói gì nữa.
Sau khi bọn họ đã về hết, tôi bắt đầu thu dọn căn phòng hỗn loạn, thành quả là bát đĩa dính đầy dầu mỡ xếp đầy bồn rửa bát. Tôi thở dài một hơi, thật hối hận vì đã để đám người đó đi một cách quá dễ dàng. Mỹ Tuệ, nha đầu này cũng thật thiếu ý thức quá, mất bao nhiêu thời gian như thế mà cũng chỉ rửa xong có mỗi hai cái bát.
Tôi dựa vào bàn, không muốn nhúc nhích, đúng lúc này, điện thoại vang lên tiếng chuông, có tin nhắn. Tôi vội vàng chạy lại, chắc đến mười phần là tin nhắn báo mình không phải làm cái công việc rửa bát chán ngắt này.
Mười giờ ba mươi mốt phút linh năm giây buổi tối ngày mùng Ba tháng Chín năm 2008, cuối cùng tôi cũng biết thế nào là cứu tinh.
Tin nhắn đến ấy có nội dung thế này: “Y Thần tiểu thư, anh biết là em rất ghét làm việc nhà. Vậy có cần anh bỏ ra một giờ đến làm công giúp em không?”
Tôi cắn một miếng dưa hấu đang để trên bàn, hận một điều là anh chàng đó không thể lập tức tới đây. Đợi hơn ba phút sau, tôi không nhanh không chậm trả lời lại tin nhắn đó bằng chữ “ok”, sau đó vừa uống Wahaha [8'> vừa xem tiểu phẩm hài trên ti vi.
[8'> Wahaha là tên một hãng nước giải khát nổi tiếng của Trung Quốc.
Khoảng hơn mười phút sau, Lăng Sở tới. Tôi nằm dài trên sofa ngủ gật, chỉ mơ hồ nghe anh chàng đó bận rộn rửa bát và thu dọn những thứ khác trong bếp.
Không nhớ rõ đây là lần thứ mấy Lăng Sở làm giúp tôi nữa, chỉ có những lúc tôi lên cơn lười anh ấy đều xuất hiện. Tục ngữ có câu: “Gửi than hồng trong bão tuyết”[9'> chắc là để dùng cho trường hợp này, đáng tiếc là bây giờ tất cả đã dùng bếp ga, không ai dùng bếp than nữa.
[9'> Tục ngữ của Trung Quốc, chỉ sự giúp đỡ kịp thời, hiệu quả.
Tôi thật sự không biết mình đã ngủ say đến thế nào, bởi vì tấm đệm sofa lồi lên chọc vào eo tôi, rất khó chịu. Tôi công nhận người lười thì tay cũng lười, nói tóm lại thì là tôi không muốn động đậy tay chân để nhấc đệm ra.
Lúc sau, thấy Lăng Sở lay lay vai tôi, nói khẽ: “Vào giường ngủ đi.” Sau đó đưa chai Wahaha lại gần miệng tôi. Tôi uống hai ngụm sau đó xỏ chân vào đôi dép lê Mỹ Kỳ loạng choạng đi vào phòng ngủ.
Nghe thấy tiếng Lăng Sở tắt đèn, nói vọng vào: “Y Thần, anh về đây.” Cuồi cùng là tiếng khoá cửa tách một cái.
Kỳ thực trong mắt tôi, Lăng Sở không phải là người giúp việc theo giờ gì cả, cho dù anh ấy cam tâm tình nguyện làm bao nhiêu việc vì tôi, tôi vẫn cảm thấy biết ơn tự đáy lòng.
Tối hôm đó tôi bị đệm sofa chọc cho đau lưng, mãi mới ngủ được. Ngoài ra tôi còn nghĩ lan man bao nhiêu là chuyện nữa, ví dụ như Y Dương hiện giờ thế nào, Hứa Y Nam nói đã gửi đơn xin thôi việc là thật hay giả, Mỹ Tuệ liệu có chia tay anh chàng hũ nút kia không.
Tôi cảm thấy gần đây mình cũng hơi nhiều chuyện, toàn nghĩ những chuyện đâu đâu chẳng liên quan gì đến nhau. Lo chuyện của mình cũng đủ mệt rồi, sao còn phải nghĩ thay cho người khác những chuyện rác rưởi này cơ chứ.
Tôi nhìn lên trần nhà và đếm cừu, đếm đến một trăm, cuối cùng đếm loạn cả lên mà vẫn không ngủ được.
Phương pháp đếm cừu ngốc nghếch này là do Hứa Y Nam bày cho tôi. Có lần bố tôi đi vắng, mẹ về nhà tham dự hôn lễ của Anh Tử nhà chú ba, chỉ có tôi và Hứa Y Nam ở nhà. Tôi còn nhớ rất rõ, bữa tối hôm đó là Hứa Y Nam nấu cho tôi, cháo tiểu mạch. Nhưng vì anh ấy mải xem Doremon tập chín, cứ ngồi lì ở sofa. Sau khi tôi gọi to đến lần thứ mười một, và từ bếp bốc lên mùi khét, mắt anh ấy mới rời được màn hình ti vi để chạy vào bếp xem nồi cháo. Sự lơ đãng của anh ấy làm cho cháo tiểu mạch biến thành cháo khê. Đêm đó, tôi đói không ngủ được bèn đi đến giường của Hứa Y Nam đòi ăn, anh ấy lấy tay lau nước miếng quanh miệng rồi dụi dụi mắt nói: “Sáng sớm mai là mẹ về rồi, đợi mẹ về sẽ mang cho em nhiều đồ ăn ngon.” Tôi nói: “Anh, nhưng em đói không ngủ được.” Anh ấy trùm chăn kín mít,