Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.
một chút!” Tôi chỉ thẳng tay vào mũi cậu ta, mắng không khách khí.
Tôi đang chửi mắng Trần Phi Hoàn thì một đôi tình nhân đi qua, họ ôm eo nhau, dáng điệu hết sức thân mật. Đi qua một quãng khá xa họ còn quay đầu nhìn về phía chúng tôi với ánh mắt khó hiểu, có lẽ họ cho rằng tôi và anh chàng trước mặt cũng là một đôi. Lúc này trông tôi giống hết một đứa con gái chanh chua, vừa chống nạnh vừa chỉ tay, miệng gào thét chửi bới.
Trần Phi Hoàn không đánh lại tôi, cũng không mắng tôi, có lẽ là vì nghĩ đàn ông không chấp con gái. Thực ra tôi muốn biết cảm giác khi tay phải cậu ta tát vào mặt tôi nhưng cậu ta lại không ra tay, cậu ta càng như thế tôi lại càng mất đi nhuệ khí. Tóm lại, tôi muốn chứng minh rằng nam nữ bình đẳng, nhưng cậu ta lại không giúp tôi thỏa nguyện ước. Hoặc là vì nếu cậu ta có muốn làm ầm ĩ thì cũng không phải với tôi mà là với Mỹ Tuệ.
Sau khi đã “dặn dò” xong xuôi, tôi hai tay đút túi nghênh ngang đi về. Cái anh chàng Trần Phi Hoàn vẫn đứng đó. Dưới ánh đèn đường, cậu ta đưa tay lên xoa xoa khuôn mặt đỏ ửng, sau đó dựa người vào cột điện. Đúng thế, trong mắt tôi, cậu ta vẫn chưa được coi là đàn ông, ít nhất cũng còn cách tiêu chuẩn về một người đàn ông của tôi khá xa.
Tôi đã nói rồi, chuyện tình giữa “phi công” và “máy bay” sẽ chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp.
Nghĩ tới cô gái xinh đẹp làm ra mấy chuyện vô đạo đức đó, tự nhiên tôi lại cảm thấy cô ta không còn xinh đẹp nữa. Sao Lăng Sở lại có một con hồ ly tinh không có tố chất, không có đạo đức, không có văn hóa, không có tâm hồn như vậy làm em gái cơ chứ? Tôi vừa đi về nhà vừa thắc mắc như thế.
Đèn ở cầu thang vẫn còn sáng, tôi đi thẳng lên tầng năm. Tôi chợt thấy bất an, chạy một mạch về nhà. Mở cửa ra, người tôi đầy mồ hôi, thở hổn hển, thất thểu đi vào phòng, nhìn thấy hai người trên sofa, một người vừa mới gào khóc thảm thiết vì thất tình, một người là anh trai của kẻ thứ ba.
Không hiểu sao khi nhìn thấy Lăng Sở là tôi nhớ ngay đến chuyện “cô em gái trẻ đẹp” của anh ta đã dụ dỗ Trần Phi Hoàn. Cũng có khi tại tôi không nắm rõ sự thật, biết đâu hai người đó lại là anh “tình” em “nguyện”, yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Thế nhưng tôi lại muốn đổ sự tức giận này lên người Lăng Sở.
Thấy tôi về đến cửa, Lăng Sở vội vàng chạy ra đón. Tôi đứng đó, không nhúc nhích, sau đó lườm anh ấy một cái và hỏi: “Anh muốn đi ra hay đi vào?”
Lăng Sở cúi đầu đi vào trong phòng nói: “Hứa Y Thần, em đi đâu thế, điện thoại cũng không nghe? Làm anh sợ muốn chết.”
Tôi tức giận đạp cửa cái “rầm”, sau đó lớn tiếng cáu gắt: “Hai người không đóng cửa để mời trộm vào nhà đấy à?” Tôi ngồi xuống ghế, không trả lời câu hỏi của anh ấy, cũng không nhìn anh ấy, đúng, một chút cũng không nhìn.
“Y Thần, em có sao không?” Lăng Sở vừa ngồi xuống vừa hỏi với vẻ rất quan tâm.
Mỹ Tuệ, nha đầu này cắn răng ngồi đấy như một con ngốc, không nói một câu nào.
Tôi với bao thuốc, mở ra thấy nó đã trống không, sau đó tôi nhấc chân gác lên cái ghế khác nói: “Tôi à? Ổn vô cùng! Người không ổn là cô em gái của anh kia, thủ đoạn rất được đấy, giật được bạn trai của người ta rồi cơ mà.” Bây giờ đã là ba giờ bốn mươi sáng, cho dù hai mắt tôi đã díp của lại, muốn ngủ một giấc nhưng tôi vẫn còn nhớ rất rõ từng câu, từng lời mình vừa nói ra.
Lăng Sở lại một lần nữa đứng dậy khỏi sofa, nói rất trịnh trọng: “Anh xin lỗi.”
Từ nghĩ khí của Lăng Sở có thể thấy chuyện này anh ấy đã biết. Tôi tặc lưỡi, tỏ vẻ thản nhiên. Hôm nay, đây là lần thứ hai tôi được xin lỗi, sao lại xin lỗi tôi? Trong bộ phim này tôi đâu phải là nữ chính.
“Hai người đừng tức giận, anh đã đưa Lăng Vũ về nhà rồi, sau này nó còn dám liên hệ gì với tên Trần Phi Hoàn đó, anh sẽ chặt chân nó và không nhận cô em gái này nữa.” Lúc Lăng Sở nói những lời này, biểu cảm rất chân thành, giọng điệu cũng rất dứt khoát, nhìn dáng vẻ có lẽ anh ấy đang nói thật.
“Ôi, thật khác lạ. Thà phá vỡ một ngôi miếu, chứ nhất định không chịu hủy một mối tình. Mọi người đều tác hợp cho đôi uyên ương, sao anh lại không chứ?” Lời nói của tôi có lẽ như một cơn gió tây bắc dữ dội thổi qua, đúng là một câu châm biếm ra trò.
“Y Thần, em đừng như vậy. Anh cho rằng trong chuyện này anh thật sự cần xin lỗi hai em. Anh thật sự không ngờ nha đầu đó…” Nói đến đây, Lăng Sở bỗng im bặt, không nói nữa.
Mỹ Tuệ ngồi im hồi lâu, giờ bỗng lên tiếng: “Lăng Sở, anh đừng trách Lăng Vũ, có lẽ hai người bọn họ thật sự yêu nhau.”
Lúc đó tôi chỉ muốn đè Mỹ Tuệ xuống sofa, đánh cho một trận nên thân. Hai đứa trẻ ranh như bọn chúng thì hiểu gì về cái gọi là tình yêu. Đến bây giờ tôi còn chưa hiểu thế nào là tình yêu thực sự, đừng nói đến nha đầu Lăng Vũ mới tốt nghiệp đại học đó.
Lăng Sở dùng ánh mắt khẩn cầu tha thiết nhìn tôi. Tôi vứt cái bật lửa cầm trong tay ra nói: “Hai người cứ thu dọn cái đống lộn xộn này đi, tôi không quản nữa.” Sau đó quay người đi về phòng ngủ.
Ba tiếng đồng hồ để ngủ thật sự không thể thỏa mãn yêu cầu của mắt tôi, buổi sáng tôi mắt mũi lim dim trở dậy đánh răng rửa mặt rồi vội vàng đến bệnh viện.