Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.
hần, anh nói cho em biết, em lớn như thế này rồi, còn nhỏ nhắn gì nữa đâu mà tại sao không có chút yểu điệu thục nữ nào hết vậy! Phải học tập chị dâu của em kia kìa, nếu không người ngoài nhìn vào lại bảo bố mẹ chúng ta không biết dạy con.” Anh ấy trợn mắt nhìn tôi đưa tay mở cửa.
Tôi bỏ qua những lời anh ấy vừa phun ra, lên mặt không thèm chấp vặt, nói: “Anh cứ chống mắt lên mà coi.” Sau đó tôi giơ tay vuốt vuốt mấy sợi tóc trên đỉnh đầu cho gọn lại rồi đi về.
Lăng Sở và cô em gái Lăng Vũ trẻ đẹp của anh ta vẫn ở đó đợi tôi, sau khi đưa tôi về nhà họ mới về. Trên đường đi tôi không nói câu nào, thấy tôi có vẻ như muốn làm người câm, Lăng Sở công kích tôi một hồi, chỉ có điều tôi lại chẳng quan tâm tới mấy thứ đó, tiếp tục ngồi im.
Năm ngày nghỉ phép trôi qua rất nhanh, nói là nghỉ phép những tôi cũng không thấy mình sung sướng hơn chút nào, có chăng chỉ là được ngủ nhiều hơn một chút.
Đang bước nhanh để đến công ty, tôi bỗng cảm thấy bước chân như bị níu lại, lẽ nào là do lực hấp dẫn của trái đất? Tôi cúi đầu nhìn xuống, một cục gì vừa đen vừa dính đang bám chặt vào phía dưới giày của tôi, nhìn kỹ hơn một chút thì ra đó là bã kẹo cao su.
Tôi giận dữ cau mặt, tức đến phát khóc. Lúc đến trước cầu thang, tôi ra sức quẹt giày vào bậc thang: “Sao mà khốn nạn thế, bố mẹ nó có dạy dỗ nó làm người không vậy trời?” Tôi vừa lớn tiếng chửi bới vừa tìm mọi cách để tống khứ miếng bã kẹo cao su đó ra khỏi giày. Kỳ cạch cạy cạy gạt gạt đến mỏi nhừ chân mà vẫn không làm thế nào cho nó rơi ra được.
Lúc đến công ty, phòng tôi đã đông đủ, mọi người cùng hỏi: “Y Thần, mấy ngày nghĩ cô an dưỡng kiểu gì mà lại tiều tuỵ thế này? Chơi sung quá à?” Tôi cười “hi hi”, cầm lấy tách cà phê.
Phải nói gì đây, mấy ngày nghỉ này có lẽ còn chưa đủ.
Tôi cho rằng một người chỉ mệt mỏi về thể xác thì không tính là mệt, người đau khổ về mặt tinh thần mới được coi là mệt. Kể từ khi tôi và Y Dương chia tay đến nay, chuyện này vẫn giày vò tôi, đến mức những người biết tôi, giờ gặp lại đều nói trông tôi già đi mấy tuổi.
Tôi nhìn chiếc máy bay đang bay trên bầu trời phía ngoài cửa sổ, bị những đám mây trắng muốt dần dần nuốt gọn, rồi lẳng lặng rời đi. Có phải chiếc máy bay đó đang bay đến Bắc Kinh? Khoé miệng tôi bất giác hé một nụ cười.
Hết giờ làm việc, tôi gọi điện cho Mỹ Tuệ nói phải tụ tập một bữa, ai ngờ là nha đầu mấy ngày liền không thấy lộ diện ấy lại đồng ý ngay, còn nói cái gì mà sẽ mang theo cả anh chàng hũ nút đó cùng đi nữa. Tôi nghe xong có ý muốn từ chối, nhưng lại ngần ngại không dám nói ra. Nghĩ đến việc phải làm cái bóng đèn bảy trăm oát [6'>, tôi lại điện cho Lăng Sở. Anh chàng đang đưa em gái đi tìm việc. Tôi nghiến chặt răng, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng bảo anh ấy đưa em gái đến nhà tôi chơi.
[6'> Nhân vật tự so sánh mình với cái bóng đèn, ý nghĩa tương tự câu “kỳ đà cản mũi” trong tiếng Việt.
Tối đó, tại căn phòng không mấy rộng rãi của tôi xuất hiện hình bóng của năm chàng trai cô gái. Nói là đi trước thời đại thì không hẳn đúng, nhưng ít ra đây cũng là những thanh niên thời hiện đại.
Lăng Sở và Mỹ Tuệ mua nhiều đồ ăn ngon, tôi không biết nấu cơm, đành yên lặng ngồi xổm trong góc bếp nhặt rau. Hai người đó bận đến mức chẳng nói cười gì, tất nhiên vẫn có thể bắc nồi lên bếp.
Kỳ thực tôi chỉ bày biện những đồ ăn này ở trong bếp mà thôi. Đối với tôi mà nói, bữa tối nay có thể coi như tôi không có tác dụng gì.
Hai thanh niên, một người phía đông, một người phía tây ngồi trên sofa xem ti vi, tôi thật sự vừa tức giận vừa ghen tị. Hai người đó đang hào hứng nói chuyện về Diễn đàn bách gia [7'>. Tôi nghe loáng thoáng, câu được câu mất mà thấy đau hết cả đầu. Em gái xinh đẹp đó đưa cho anh chàng hũ nút một quả chuối đã bóc vở, anh chàng này không khách khí nhận lấy luôn.
[7'> Một chương trình truyền hình của Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc.
Tôi cảm thấy Trần Phi Hoàn và Lăng Vũ bên nhau mới là một bức tranh hoàn mỹ, không giải thích được là vì sao tôi lại thấy vậy, có thể là hai người này tâm đầu ý hợp… Tóm lại là nhìn bọn họ bên cạnh nhau thì rất xứng đôi.
Tôi say sưa ngắm nhìn bọn họ, đến mức nhặt cần tây trụi lui lủi.
Những câu này bất luộn như thế nào cũng không được để Mỹ Tuệ nghe thấy, nếu Mỹ Tuệ biết thì khuỷu tay tôi không bị cô ấy bẻ gãy mới là lạ.
Tôi đứng ở cửa phòng bếp, không có việc gì. Kỳ thực là tôi ghét mùi dầu ăn đang dùng xào rau trên bếp. Trên đời này, việc làm một người phụ nữ của gia đình và tôi chắc là không có duyên.
“Y Thần, bưng rau.” Một giọng nói vang lên, tôi giống như con cún chạy lăng xăng bưng rau bê canh. Cuối cùng thức ăn được bày biện xong hết, tôi được ăn cơm rồi. Người ta nói cấm có sai, tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ…
Tôi không muốn mời rượu, một là vì ở đây có hai “vị thành niên”, hai là lại sợ mình say xỉn mất hết lý trí như lần trước.
Em gái xinh đẹp đó không chút ngại ngùng gắp cho anh chàng hũ nút đó một cái cánh gà, rồi múc cho anh ta một ít canh. Lẽ nào thanh niên thời đại mới đều không e ngại bày tỏ tình cảm của