Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.

ữ mạng, xuất phát từ việc con người nuôi chim bồ câu để chơi và đưa thư, sau đó có nhiều người thích ăn thịt chim bồ câu, sợ bị người khác lên án bèn đổi tên chim bồ câu thành “chim thịt”, từ này có ý chỉ những người giả vờ vô tội.
“Cổng nhà.” Tôi không ngập ngừng trả lời anh ta rồi cúp máy luôn.
Trong phòng game Đấu địa chủ lúc này chỉ còn lại một mình tôi, dòng dòng tin nhắn khiến tôi có chút phân tâm, ngại đọc nên đành tắt máy. Sau khi trả máy, tôi nhận lại tiền đặt cược, đi về cổng khu nhà. Lăng Sở, lát nữa anh mà không giải thích rõ ràng, tôi chắc chắn sẽ khiến anh chết rất khó coi.
Bác bảo vệ khu nhà, thò đầu ra khỏi cửa sổ phòng bảo vệ, đôi mắt như camera dán vào người tôi khiến tôi cảm thấy mất tự chủ, toàn thân nổi gai ốc, phải trốn sau gốc liễu bên ngoài cổng khu nhà.
Không lâu sau, một chiếc xe hơi chầm chậm tiến đến, đèn xe chiếu sáng một khoảng xa xa, sáng chói khiến tôi không dám mở mắt, tôi đưa tay che ngang mắt, bước đến chỗ xe đậu.
Lúc tôi ngồi lên ghế phụ, trong xe thoang thoảng mùi nước hoa dịu nhẹ, cảm giác nếu có phải gửi hàng trăm lần cũng không chán. Tôi lớn từng này rồi nhưng đây là lần đầu tiên được ngửi mùi nước hoa dễ chịu thế này, rất thích, vô cùng thích. Trực giác của phụ nữ mách bảo tôi quay đầu lại, ngồi ở ghế sau là một cô gái trẻ trung xinh đẹp. Anh chàng Lăng Sở này từ bao giờ lại có hứng thú với mẫu phụ nữ tài sắc thế này. Cô gái ấy có hai hàng mi dài, hàm răng trắng bóng, khuôn mặt đáng yêu, bên cạnh còn có thêm lẵng hoa tươi nữa, trông chẳng khác nào một cô ca sĩ hát trong phòng trà.
Tôi nghiến răng, nắm chặt tay, thật sự rất muốn đấm anh ta.
“Y Thần, người em nói là cô ấy sao?” Lăng Sở đánh tay lái, chuẩn bị rẽ vào khu nhà.
Tôi nhìn hai bên đường đi, không nói gì. Ba mặt một lời thế này thì tôi còn có thể nói được gì nữa chứ?
“Đây là chị dâu tương lai sao? Đã nghe anh trai em nhắc nhiều tới chị.” Còn chưa đợi tôi trả lời câu hỏi của Lăng Sở, cô gái trẻ trung xinh đẹp ngồi ghế sau đã lên tiếng trước. Câu nói này đủ để ném tôi rơi thẳng xuống mười tám tầng địa ngục, mãi mãi không được đầu thai.
Tôi á khẩu, hồi lâu sau cũng không nói được câu gì.
Chị dâu tương lai? Đây là cái gì với cái gì vậy? Tôi đã nói tôi là chị dâu tương lai của cô hay sao? Tôi đã cùng Y Dương thề non hẹn biển rồi, làm sao mà thay đổi được.
Lăng Sở thở dài, ra vẻ một người từng trải, nói: “Y Thần tất nhiên là quan tâm tới anh rồi.”
Tôi thề, nếu không có cô em gái trẻ trung xin đẹp của anh ta ở đây, tên Lăng Sở này nhất định sẽ bị tôi xử tử. Tôi cấu anh ta thật đau, Lăng Sở cố chịu đau, không dám kêu một tiếng.
Nha đầu này tên là Lăng Vũ, là em một nhà của Lăng Sở. Lẵng hoa đó và cả thuốc bổ để ở ghế sau là bọn họ mua tới thăm bố tôi, bảo sao tôi lại không nguôi ngoai? Những việc Y Dương không làm được đều có Lăng Sở làm thay rồi. Tôi đưa hai tay chống cằm, nhất thời không biết phải nói gì.
Lăng Sở chưa từng nói với tôi rằng anh ấy có em gái, tôi cũng chưa từng hỏi chuyện đó. Nghe nói cô em gái xinh đẹp đó vừa mới tốt nghiệp đại học, cũng chuẩn bị chuyển tới đây, một mình kiếm kế sinh nhai.
Cô ấy quay sang tôi, cười vui vẻ, nói: “Sau này em phải nhờ cậy chị nhiều.”
Bây giờ là tám giờ tối, tôi ngồi xe của Lăng Sở, nhân tiện đến bệnh viện luôn, anh em Lăng Sở nói không muốn lên đó làm phiền chúng tôi, nên họ sẽ ngồi trong xe đợi tôi quay lại. Tôi khệ nệ túi lớn túi nhỏ, một mình đi thẳng lên tầng năm. Buổi tối bệnh viện rất yên tĩnh, hành lang cũng rất yên tĩnh và có vẻ gì đó rất âm u.
Tôi nghĩ bố tôi đã ngủ rồi, nhưng khi mở cửa bước vào lại thấy ông vẫn đang đọc báo. Hứa Y Nam – con heo chết tiệt đó đang ngồi ngơ ngẩn trên ghế cạnh giường, thấy tôi đồ đạc lỉnh kỉnh bước vào liền hỏi: “Y Thần, em cướp ở đâu thế?”
Không biết vì sao, cứ nhìn anh ấy tôi lại nhớ đến nhân vật Trư Bát Giới trong phim Tây du ký. Nói một câu khó nghe như vậy, anh ấy cũng chỉ xứng đôi vừa lứa với con heo đó, ngoài ra không xứng đáng được so sánh với bất cứ cái gì khác.
Tôi đặt đồ đạc xuống bàn, Hứa Y Nam vẫn không ngừng truy vấn là vị thánh nào đã thương tình ban cho. Tôi tức giận chỉ thẳng tay đuổi anh ấy ra khỏi cửa. Bố vẫn chăm chú đọc báo, không quan tâm đến chuyện của chúng tôi.
Tôi đứng bên cạnh Hứa Y nam, rõ ràng tôi không phải là đối thủ của anh ấy. Anh chàng này cao to hơn tôi, vừa nói vừa phải cúi đầu nhìn xuống, rõ ràng có chút nể mặt bố tôi mà không dám làm càn.
Tôi đá cho anh ấy một cái, bỏ qua tất cả những lời thừa thãi, đi thẳng vào chủ đề chính: “Chuyện em và Y Dương, có phải anh đã nói với bố mẹ khôn?” Anh ấy không dám nhìn thẳng vào tôi, không ngừng gãi đầu gãi tai.
Tôi không nhịn được lại bẹo cái má phúng phính của anh ấy một cái, vừa bẹo vừa nói: “Hứa Y Nam, miệng anh làm sao lại giống cái muôi thủng thế?” Vì không muốn bố nghe thấy nên tôi cố gắng hạ giọng xuống mức thấp nhất có thể.
Hứa Y Nam cũng không phải là cái đèn hết dầu, con heo ấy cũng chân đá tay đấm, không may tôi kịp thời né được, thoát khỏi nanh vuốt của anh ấy.
“Hứa Y T