XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

ệt gì nữa?
Tôi tự tin đi vào phòng làm việc của tổng giám đốc. Mắt Ngô Tiểu u trợn to đến mức tưởng như toàn lòng trắng. Đợi tôi ra khỏi cửa rồi, mặt Lão Lý đang dán vào cánh cửa mới trở lại bình thường.
“Hứa Y Thần, thế nào rồi? Có bị tổng giám đốc mắng không?” Anh ta còn đưa cho tôi mấy tờ khăn giấy như thể tôi cần lau nước mắt ấy. Tôi xua xua tay, nói: “Không cần.” Lão Lý đứng yên đó nhìn tôi ngẩng cao đầu đi đến trước mặt Ngô Tiểu u, đưa cho cô ta bản thiết kế, cô ta tức đến nỗi mặt tím lại. Tôi lại vô cùng sảng khoái.
Trên đời này không có ai là có thể yêu hết tất cả mọi người, cũng giống như tôi, có người tôi yêu quý, nhưng cũng có người tôi ghét.
Tôi vẫn đi làm như bình thường, có rất nhiều người thì thầm bàn tán sau lưng tôi: “Bản vẽ của Ngô Tiểu u là bị ai đó cố ý giấu đi.” Đối với những lời đồn đại nhảm kiểu ngậm máu phun người như vậy, tôi chỉ cười cười cho qua.
Cây ngay không sợ chết đứng mà.
Hôm nay ngày Mười chín tháng Mười, tôi và Y Dương chia tay nhau đã tròn bốn tháng mười tám ngày.
Tôi thay chiếc mini juyp và áo sơ mi mà Y Dương tặng tôi hồi đầu mùa hè, đi dạo quanh hồ, thấy mấy bác đã về hưu đang câu cá. Những ngày hè nóng rực đã qua đi, mọi người đều đã mặc áo khoác.
Gió thổi bên hồ, chỉ nhè nhè thôi nhưng cũng đủ làm cho cây lá rung rinh. Lá vằng bay theo làn gió rơi xuống đất. Có lẽ gió lạnh làm lá cây phải run rẩy rời cành. Tôi ngồi xuống một cái ghế đá ven đường, co người lại, không khí xung quanh dường như đang có băng tan, thật lạnh lẽo.
Thời tiết thích hợp để mặc mini juyp và áo sơ mi đã qua rồi, cũng giống như tình yêu của tôi và Y Dương đã một đi không trở lại. Hoặc có lẽ, tình yêu của chúng tôi cũng giống như đến đầu thu thì ta không thể mặc y phục của đầu hạ, có một số việc, một số thứ không thể miễn cưỡng được.
Tôi quay sang một bác lớn tuổi phía sau mượn bật lửa, hút một điếu thuốc. Bác ấy nhìn tôi với ánh mắt rất kỳ lạ, làm tôi hiểu lầm, đưa thuốc mời bác ấy, bác ấy xua tay với tôi: “Bác bỏ thuốc lâu rồi.”
Bỏ thuốc? Vì sao mọi người đều phải bỏ thuốc? Nếu thế những người dân trồng thuốc lá trên đất nước này sẽ thất nghiệp hết à?
Tôi ngồi đó, mơ màng nhìn đám khói thuốc trước mặt. Còn bác kia ngồi chăm chú nhìn cần câu, người bất động.
“Cô thanh niên này, cháu đang có chuyện gì nghĩ không ra đúng không?” Bác ấy đột nhiên hỏi tôi bằng giọng rất trầm.
Tôi ngây người, cười như mếu: “Bác à, cháu không còn là thanh niên nữa, cháu già rồi.”
Bác ta không quay đầu lại, cũng không nhìn tôi. Khuôn mặt hồng hào, tinh thần sung mãn, xem chừng bác ta là người theo chủ nghĩa lạc quan. Nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy đầu nếp nhăn trên khuôn mặt vui vẻ đó, xem ra, ai rồi cũng sẽ phải già.
“Nếu cháu không phải là thanh niên thì sao lão già ta đây lại còn sống? Bất kể gặp chuyện gì cũng phải tươi cười mà bước qua, đừng mất nhiều thời gian suy nghĩ một việc như thế này. Đợi đến lúc già, hối cũng không kịp.” Nói xong bác ấy giật cần câu. Mồi đã bị ăn hết, nhưng lại không giật được cá, bác ấy cười cười, mắc mồi mới, rồi lại thả câu.
“Bác à, bác bao nhiêu tuổi ạ?” Tôi dập điếu thuốc đang cháy.
Bác ấy vuốt vuốt tóc: “Bác đã bảy mươi hai tuổi rồi.”
Bác ấy nói điều này khiến tôi có một cảm giác khó tả, giống như đột nhiên cảm thấy cuộc sống này rất đáng quý, lại giống như đang tưởng tượng một cái gì đó xa vời.
“Là chuyện tình cảm à?” Bác ta lại khẽ hỏi.
“Vợ bác mất mười một năm rồi, bác sống một mình cho đến nay.” Bác ấy dừng lại một lát, khẽ thở dài: “Lúc đầu bác nghĩ bà ấy bỏ đi rồi, cuộc sống của bác chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Dầu, muối, tương, dấm đều không biết để ở đâu, nhà cửa không biết phải thu dọn thế nào. Căn nhà không có tiếng người, buổi tối bên cạnh là khoảng trống mênh mông. Khi bà ấy mất rồi, bác mới biết bà ấy đã vì bác mà làm bao nhiêu việc, ân tình này cả đời bác cũng không trả hết được. Đã không trả hết thì càng phải sống, sống để nhớ về người đã khuất. Cháu xem, chẳng phải bác vẫn đang sống tốt như thế này sao?” Giọng nói của bác ấy nhỏ dần, êm ái, tôi nhìn thoáng qua thấy ánh mắt bác ấy bao phủ một màu thê lương, khóe mắt khẽ giật giật.
Bác ấy nói: “Người sống thì phải sống cho tốt, vì đời người ngắn chẳng tày gang.”
Một người đã sống bảy mươi hai năm trên đời đương nhiên có thể nói ra những lời khiến người ta cảm thấy khâm phục, tôi nghe xong mà có cảm giác mình đã ngộ ra chân lý.
Không biết từ lúc nào trời có sương mù, sương giăng mờ mờ làm tầm nhìn bị hạn chế. Bác ấy câu được một con cá rất nhỏ, rồi lại thả xuống hồ. Bác ấy thu dọn cần câu và ra về, bóng bác khuất dần trong màn sương mù dày đặc.
Về sau, thỉnh thoảng tôi lại nhớ câu nói của bác ấy: “Người sống phải sống cho tốt, vì đời người ngắn chẳng tày gang.”
Câu nói này có lẽ được rút ra từ kinh nghiệm sống qua bảy mươi mấy năm của bác ấy, có lẽ tôi cũng chỉ hiểu được ở mức rất nông cạn.
Tôi thay một cái áo len dày, thêm áo khoác, và quàng một chiếc khăn len dài, ăn mặc giống như những người xung quanh. Bộ váy ngắn và áo sơ mi này tôi sẽ mang