Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341244

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.

>Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Đến Đại Liên đương nhiên muốn ăn hải sản rồi.”
Chúng tôi lại người trước kẻ sau đi ra cửa.
Đại Liên là thành phố ven biển, đương nhiên đồ hải sản nhiều không kể xiết, cá mực, bào ngư, cua bể, hải sâm, tôm hùm, sò biển… mới nghe thôi đã thấy thèm chảy nước miếng rồi.
Hầu bao của Lăng Sở chắc cũng bị thiệt hại không ít. Anh ấy vui vẻ quay sang cười với tôi. Chúng tôi đi sát bên nhau trên con phố đêm rất đẹp, giống như một đôi tình nhân thân thiết, chỉ là chúng tôi không khoác tay, không ôm, và càng không có chuyện hôn.
“Y Thần, chúng ta ở bên nhau có được không?” Lăng Sở đi đến cạnh gốc cây cổ thụ rồi quay đầu lại, ánh mắt nhìn tôi chờ đợi.
Tôi thở ra một tiếng, hai tay đút vào túi áo: “Không được, tôi đã có bạn trai rồi.”
Tôi biết nói ra câu này, người khác nghe thấy sẽ nói tôi vô tình, tôi có thể nói sai nhưng đối với Lăng Sở, tình cảm này tôi không thể tiếp nhận. Cũng không biết đã bao lâu rồi tôi không nghĩ đến tình yêu, có lẽ là lâu lắm rồi.
Lăng Sở nhìn về nơi xa cười buồn: “Thế cũng được.”
Trên cây trang trí đầy những dây đèn xanh đỏ nhấp nháy, ánh đèn soi vào mặt chúng tôi, từng vòng từng vòng rực rỡ. Thành phố này cho tôi cảm giác nó không chỉ có vẻ bề ngoài tươi đẹp mà con người ở đây cũng rất thời thượng.
Về đến khách sạn đã là hơn mười giờ tối, lúc chào nhau về phòng tôi chợt nhớ ra một chuyện bèn gọi Lăng Sở lại. “Hợp đồng ký thế nào rồi?” Lúc trước vì quá ham chơi cho nên tôi quên mất chưa hỏi.
Lăng Sở quay về phía tôi giơ ngón tay cái ra hiệu “ok” rồi nói: “Người đẹp, chúc ngủ ngon!”
Tôi mở cửa phòng đi vào. Anh chàng này trở nên lẻo mép từ lúc nào vậy nhỉ?
Giường của khách sạn mềm hơn giường ở nhà rất nhiều, nằm trên đó có cảm giác rất thư thái, dễ chịu. Tôi len lén lấy bao thuốc giấu trong túi sách, giống như kẻ nghèo hèn làm chuyện mờ ám. Ngoài phố ánh đèn vẫn lung linh rực rỡ, tôi đứng trước cửa sổ hút thuôc, hết điếu này đến điếu khác, cho đến khi cả căn phòng sặc mùi khói thuốc mới thôi.
Không biết từ lúc nào, cuộc sống về đêm đã không còn thuộc về tôi nữa, những cái đó có lẽ đã là độc quyền của lớp thanh niên. Tôi vứt đầu thuốc vào thùng rác, lên giường đánh một giấc.
Bữa sáng trong khách sạn này được phục vụ miễn phí, quý khách muốn ăn bao nhiêu tùy ý. Tôi chọn một bát cháo kê và một cái bánh rán. Lăng Sở nói tôi ăn ít quá, rồi gắp cho tôi một miếng bánh nhân đậu. Từ khách sạn đi ra, Lăng Sở chỉ dẫn cho tôi chuyên nghiệp không khác gì hướng dẫn viên nhà nghề, có vẻ anh ấy đã từng đến đây nhiều lần. Tôi bám đuôi anh ấy, không biết nhìn tôi có giống một nô lệ thời nguyên thủy theo hầu ông chủ hay không nữa.
Chúng tôi đến đảo Cây Chày, đây là một hòn đảo nhỏ hoàn toàn tự nhiên nằm gần bờ biển. Nghe Lăng Sở nói, bởi vì hòn đảo này nhô lên cao chót vót cách mặt nước biển năm trăm mét, nhìn từ xa trông giống như cái chày dùng để giặt quần áo rét của những người nông dân, cho nên mới đặt tên cho nó là đảo “Cây Chày”.
Tôi bán tín bán nghi nhìn Lăng Sở, sau đó lại gật đầu liên hồi.
Nơi đây trời xanh biển rộng, nắng vàng cát trắng. Tôi tháo giày, để chân trần chạy trên bờ cát. Lăng Sở nhìn thấy tôi cởi giày, liền đi sau nhặt lấy.
Trên bờ biển rất đông người, người thì tắm biển, người thì nhặt vỏ sò, có người lại xây lâu đài cát… Tôi thì chỉ đi đi lại lại, muốn tìm một chỗ thích hợp để ngồi.
Trên bãi biển có bày bán đầy những sản phẩm thủ công làm từ vỏ sò, vỏ ốc, chẳng hiểu sao tôi không hề hứng thú với mấy món đồ ấy nên vội vàng đi nhanh. Trên bãi biển còn có rất nhiều những người thợ chụp ảnh, họ cầm những tấm ảnh mẫu lẽo đẽo đi theo tôi và Lăng Sở, mời chào chúng tôi chụp một tấm. Bọn họ bám dai như đỉa, đáng ghét quá đi mất.
“Cô ơi, chụp một tấm làm kỷ niệm nhé, chụp cái là lấy được ngay.” Một phụ nữ đội cái mũ tránh nắng vành rất rộng không chịu buông tha, cứ chìa mấy tấm ảnh ra trước mặt tôi, mời rất tha thiết. Cô ta đội mũ tránh nắng, đó là một cái mũ rất to, nhưng dù có vậy thì da mặt cô ta vẫn cháy đen vì nắng.
“Không chụp đâu.” Tôi gạt tay cô ta ra, dứt khoát đi về phía trước. Lăng Sở đi ngay sau tôi, không khí này khiến ai cũng cảm thấy khó xử.
Thấy không gạ được tôi, cô thợ ảnh đó quay sang tấn công lăng Sở: “Anh chụp một tấm đi, tôi lấy giá ưu đãi thôi.”
Tôi thấy phát sợ lên được, chúng tôi chẳng phải tình nhân, chỉ là bạn bè, làm sao có thể chụp ảnh chung với nhau được. Cô ta tiến nhanh lên trước, cản bước chúng tôi, xem ra lời từ chối của Lăng Sở chẳng hiệu quả tí nào.
“Cô ơi, chụp một tấm thôi.” Cô ta gần như đứng sát tôi, giọng nói khẩn thiết, tay vẫy vẫy mấy tấm ảnh cũ.
Tôi bắt đầu thấy bực mình, quay sang mắng cô ta: “Phiền quá, phiền quá, tôi nói rồi, không chụp.”
Cô ta dừng chân, nhìn nhìn tấm lưng của Lăng Sở. Có lẽ không ai ngờ được tôi lại nổi cáu như thế.
Lăng Sở cười cười, nói một câu mà mãi sau này nhớ lại tôi vẫn thấy nó mới nguyên: “Đợi lần sau đi, chụp bây giờ người yêu cô ấy mà thấy sẽ ghen mất.” Sau đó vẫy tay với cô thợ ảnh và chạy theo tôi.
Từng đợt só