Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.
ng biển xô vào bờ, lúc nhẹ nhàng như mơn trớn, lúc lại cuộn trào mãnh liệt như nổi giận. Những tảng đá nhan thạch lớn trông giống như những ngọn đồi nhấp nhô tiếp nối, tôi len qua một lối đi hẹp giữa hai tảng đá, ánh nắng mặt trời bao trùm khắp nơi nơi. Chỗ này rất xa nơi đám đông tụ tập, cho nên không có mấy người đến đây, tôi càng được thể độc chiếm vị trí tuyến đầu, một mình độc chiếm một chỗ rộng lớn.
Lăng Sở sau khi nhìn xung quanh một hồi cũng tiến đến đây.
Mặt biến phía trước xanh thẫm, tôi mon men đi quanh bờ như một con vịt cạn. Sóng lại xô bờ, tôi tưởng tượng những con sóng ngập đến đầu gối mình, rồi lại dâng lên cao thêm, từng chút từng chút một. Lăng Sở nói trên tảng đá này có nhiều rêu xanh, bước xuống phải cẩn thận kẻo bị trượt, nói rồi lại tiện tay dắt tôi trèo xuống. Tôi gỡ kính râm của anh ấy, dựa vào tảng đá, phơi nắng, ánh nắng đột nhiên biến mất. Hóa ra chỉ cần thay đổi một chút là thế giới trong tầm mắt mình sẽ đổi khác. Không lâu sau Lăng Sở cũng đến đứng cạnh tôi, anh ấy dùng tay che mắt, dáng vẻ như đang say nắng.
“Sao thế?” Tôi trả lại kính mát cho anh ấy, anh ấy lại lắc đầu không nhận, biểu hiện giống như một đứa trẻ bất hạnh.
Chúng tôi dựa vào tảng đá to lớn như một chiếc giường, ấm ấm, ẩm ẩm, tảng đá đỡ lấy chúng tôi. Tiếng sóng biển rất to, khi nó lại gần làm cho tôi cảm thấy có chút sợ hãi.
“Lăng Sở, anh đã từng hạnh phúc chưa?” Tôi nhắm mắt, rất giống một đứa trẻ con nhõng nhẽo hỏi anh ấy.
“Đương nhiên là rồi.” Một trận gió thổi qua, hất tung tóc mái tôi, gió ngừng thổi, tóc hai bên bị thổi tung, xòa trên mặt tôi, mềm mại như một tấm rèm lụa.
Tôi ngồi dậy, chân chạm nước biển, cảm giác lành lạnh. Tôi co đầu gối, từ từ đứng lên bước xuống nước. Nước biển rất lạnh, cảm giác lạnh chạy thẳng vào tim tôi. Đột nhiên biển dâng lên một cơn sóng lớn, làm ướt cả váy tôi. Chúng tôi như một đôi tình nhân, ngồi dưới ánh nắng, yên lặng ngắm trời biển xanh mênh mông.
“Có thể cho tôi mượn bờ vai anh chút không?” Không biết vì sao tôi bỗng cảm thấy sợ cô độc.
“Tất nhiên là được rồi.” Lăng Sở không hề bối rối, đáp lại.
Tôi khẽ cúi đầu, gục xuống bờ vai anh ấy. Có lẽ những cảnh như thế này đã từng xuất hiện ở đây hàng nghìn hàng vạn lần, chỉ là người tham gia là tôi hay người khác mà thôi.
Đầu óc tôi lúc này giống như tờ giấy trắng, muốn vẽ gì lên đó cũng được. Cảm giác thanh thản thế này dường như có gì đó hơi xa xỉ, vì thể cảm giác ấy không thể lưu lại mãi mãi, nó sẽ dần dần mất đi.
Tôi luôn cho rằng biển lớn luôn bao dung, thực sự có thể bao dung cho những tâm nguyện của con người. Bây giờ xem ra nó cũng không thể bao dung cho những kỷ niệm của tôi và Y Dương, tôi khỏa khỏa chân trong nước biển, vịn vào bờ đá để đứng dậy.
“Ngốc à, chúng ta về thôi.” Nói rồi, tôi kéo Lăng Sở cùng đứng dậy.
“Sao thế, tiểu mỹ nhân suy tư xong rồi à?” Lăng Sở xoa xoa đầu tôi.
“Lại trò ngốc gì đây?” Tôi bực bội vò vò đầu, vượt qua khe đá đi về hướng bãi biển.
“Đi lối này đi, bên đó dốc đứng quá.” Nói rồi, anh ấy kéo tay tôi rẽ sang hướng khác.
Tôi gườm gườm nhìn Lăng Sở, trong lòng có chút không vui. Câu nói đó như có ý rằng tôi không thể trèo qua được chỗ đó. Giữa hai tảng đá có một lối đi khá tộng, tôi có thể đi qua được, đương nhiên tôi tin vào khả năng của mình chứ.
Lăng Sở cười, tôi không thèm chấp anh ấy.
“Ừm” một tiếng, tôi trượt chân ngã xuống nước, thật là một kết thúc không hoàn mỹ.
Tôi chìm trong nước biển, loay hoay đứng lên. Lăng Sở đứng ngây ra khi tôi bị ngã, sau đó anh ấy chạy đến bên tôi. Tôi uống mấy ngụm nước biển, đang cố nhổ nó ra, dáng vẻ rất nhếch nhác, khổ sở.
Cái váy ướt nhẹp dính chặt vào đùi tôi, màu xanh nhạt của chiếc váy lúc trước giờ đã biến thành màu xanh thẫm, đôi giày của tôi cũng ướt sũng. Trông tôi lúc này thật giống một con điên. Tôi muốn khóc một trận thật to. Lăng Sở đứng trước mặt tôi lại bật cười ha ha làm tôi không khóc nổi. Tôi giơ nắm đấm, nhằm vào mũi anh ấy đấm nhẹ, khẽ dọa: “Im ngay.”
“Ái!” Anh chàng kêu la thảm thiết, giống như bị người ta hành hung vậy. Tôi không thèm chấp anh ấy, tiếp tục bước đi. Nước biển theo bước chân tôi nhỏ xuống từng giọt tong tong. Nước trên đầu chảy xuống mặt tôi, chảy vào miệng, mặn chát.
Lăng Sở đứng yên đó, gọi với theo tôi: “Làm gì thế?”
Tôi ra tới đường mới xỏ chân vào giày, mặc kệ từ đầu đến chân đều ướt sũng và bê bết cát. Người đi đường đều quay lại nhìn tôi với ánh mắt rất kỳ lạ, chúng tôi gọi xe đến trung tâm thương mại. Tôi đã từng nói, ở đây có cái gọi là xã hội loài người, mà với dáng vẻ hiện tại của tôi thì thật sự không thích hợp để bước vào đó. Bước xuống xe, mọi người xung quanh đều tròn mắt nhìn tôi.
Chỗ này gió to đến mức chân tay tôi run lập cập. Một nhóm thanh niên túm năm tụm ba không ngừng nhìn về phía tôi bàn tán, thật đáng ghét.
“Xảy ra chuyện lớn rồi, cô còn nhớ bản thiết kế của Ngô Tiểu u cùng phòng thiết kế với cô không? Sau khi cô không hài lòng bỏ nó đi, bây giờ chủ