Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.

đầu tư lại muốn dùng bản thiết kế đó. Nếu như không tìm thấy, công ty sẽ phải bồi thường tổn thất hơn một triệu tệ.” Anh ta càng nói càng kích động, hai mắt sắc lạnh.
Tôi nghe mà như muốn tắc thở, bởi vì bản thiết kế đó đã bị tôi vứt đi từ lâu rồi, cái thứ mà chỉ có một bản duy nhất đó bảo tôi phải đi đến đâu tìm lại bây giờ. Ngô Tiểu u, có đúng là yêu tinh hại người! Tôi ngồi yên không nói nửa lời, xem chừng đã bị kích động đến mức sắp mất khả năng kiểm soát rồi.
Không lâu sau, Ngô Tiểu u tức tốc đến tìm tôi, cô ta dùng giọng khiêu khích nói với tôi: “Hứa Y Thần, tôi đợi cô giải quyết vụ này thế nào!” Cô ta nói, dương dương tự đắc nhìn tôi một hồi.
Kể từ khi tôi loại bản vẽ của Ngô Tiểu u đến giờ, nỗi hận tôi luôn canh cánh trong lòng nha đầu này. Lần này thì cô ta đã có cơ hội báo thù rồi. Ban lãnh đạo công ty lệnh cho tôi một ngày để mang bản thiết kế đó về.
Tôi nằm xoài ra bàn, khổ sở suy nghĩ. Đợi cho mọi người ra về hết, tôi mới lục tung bàn làm việc lên tìm, hy vọng biện pháp này sẽ có hiệu quả. Tôi thật sự mong thời gian có thể quay trở lại, khi đó tôi sẽ lưu ý tới hành động của mình.
Lúc ngẩng đầu, trán tôi lại va mạnh vào chân bàn đau điếng, nhưng nhờ thế mà tôi lại nhớ ra, hình như tôi đã từng quét qua bản thiết kế đó vào máy tính, tôi vui mừng như thể vừa phát hiện ra lục địa mới, vội vàng mở kho bản vẽ, nhưng không tìm thấy bản thiết kế của Ngô Tiểu u đâu, tôi đã xóa sạch rồi.
Tôi biết nếu không tìm thấy bản thiết kế đó thì bát cơm của tôi cũng sẽ mất luôn. Từ Đại Liên trở về cũng đã đủ mệt mỏi khiến tôi thấy nhớ cái giường êm ấm của mình quá.
“Khôi phục dữ liệu?” Đầu óc tôi bỗng trở nên nhạy bén.
Trong thời gian khôi phục những dữ liệu đã xóa, có lẽ trình độ tin học của tôi chưa đủ dùng, nên tôi vẫn không thể tìm thấy bản vẽ đó. Có lẽ là số mệnh rồi, tôi có chút tuyệt vọng. Đồng hồ trên điện thoại hiển thị đã là mười một rưỡi, tôi bỗng nhớ tới Lăng Sở, kiến thức tin học của anh chàng đó chắc chắn phải tốt hơn tôi nhiều.
May quá, điện thoại vẫn mở.
Lúc Lăng Sở vội vàng chạy đến chỗ tôi, trên tay còn xách theo một suất ăn đêm. Lúc này tôi mới nhớ ra mình vẫn chưa ăn cơm tối.
“Đói chưa?” Lăng Sở đưa đồ ăn cho tôi rồi ngồi xuống trước máy tính. Đôi bàn tay của anh ấy vẫn thanh tú như vậy, nhẹ nhàng lướt trên bàn phím.
Tôi bê hộp đồ ăn, thịt đầy trong miệng, sau khi Lăng Sở đến đây, tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều. Bởi vì hễ tôi nhờ thì Lăng Sở chắc chắn sẽ giúp.
“Xin lỗi, muộn thế này rồi mà vẫn gọi anh đến.” Tôi đứng sau lưng anh ấy, đây là lần đầu tiên tôi nói với Lăng Sở những lời khách khí như thế.
Anh ấy đang chăm chú làm gì đó với cái máy tính, nghe thế cũng phải quay lại, khóe miệng cong lên thành một đường cong hoàn hảo: “Ôi, hóa ra em cũng biết khách sáo.” Tôi đưa cái muôi đang cầm trong tay đánh mạnh vào vai anh ấy.
“Tài liệu bị mất rất quan trọng phải không?” Không muốn để anh ấy thấy tôi đang lo lắng và áp lực thế nào, tôi không nói cho anh ấy giá trị của bản vẽ đó. Tôi kéo ghế ngồi phía sau anh ấy, nói với anh ấy rằng mọi chuyện cũng không có gì đáng ngại.
Lông mày của Lăng Sở lúc dãn ra lúc cau lại, tâm trạng của tôi cũng bị ảnh hưởng theo, căng thẳng vô cùng. Anh ấy tắt mát, rồi khởi động lại.
“Thế nào rồi?” Tôi gấp gáp hỏi.
“Yên tâm đi, đợi máy khởi động lại là biết.” Lăng Sở khom lưng, xoa xoa đầu tôi.
Đây là động tác quen thuộc của anh ấy, nói thế nào cũng không chịu từ bỏ, trong mắt anh ấy, tôi mãi mãi là một đứa trẻ chưa trưởng thành.
Nghe nói uống cà phê sẽ tỉnh táo, tôi vội vàng lấy cho Lăng Sở một tách cà phê nóng, anh ấy rất vui vẻ nhận lấy. Lúc trước tôi không thể nào tìm được bản vẽ của Ngô Tiểu u trong máy tính, thế mà bây giờ không biết Lăng Sở làm thế nào mà chỉ gõ gõ mấy cái, bản vẽ đó đã hiện ra.
Tôi đứng bên cạnh Lăng Sở mà vô cùng khâm phục.
“Là cái này phải không?” Lăng Sở đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi tôi.
Mắt tôi sáng lên nhìn vào màn hình máy tính, sau đó hét to: “Đúng là nó.”
Lăng Sở gật gật đầu, có lẽ anh ấy cũng hiểu vì khôi phục được dữ liệu đã mất nên tôi mới kích động như thế. Xuống lầu, Lăng Sở ngồi vào chỗ của Lão Lý đọc tạp chí xe hơi, tôi bật máy in để in bản thiết kế đó ra, sau đó lưu lại cẩn thận.
Không biết tôi ngủ thiếp đi từ lúc nào, lúc tỉnh lại thấy trên người mình là chiếc áo khoác của Lăng Sở. Anh ấy ngồi dựa trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, trông anh ấy có vẻ rất mệt mỏi. Tôi mở di động ra xem giờ, đã là sáu giờ sáng rồi.
“Hey, dậy thôi.” Tôi vừa trả áo khoác cho anh ấy vừa vặn người. Cảm giác làm việc thâu đêm suốt sáng thật quá vất vả.
Lăng Sở từ từ ngẩng đầu, hai tay dụi dụi mắt, hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Tôi khẽ nói: “Sáu giờ rồi”, sau đó nhanh tay dọn dẹp mấy bản vẽ để bừa bộn trên bàn.
“Lăng Sở, anh đúng là đã giúp tôi một việc lớn.” Để biểu thị lòng biết ơn của mình, tôi mời Lăng Sở đi ăn sáng, bánh bao, sữa, trứng gà, tùy anh ấy chọn.
Lăng Sở gãi gãi đầu, nói với tôi: “Đồ quỷ keo kiệt.”
Đã thấy ai keo kiệt mà như vậy chưa? Mời anh ăn sáng còn keo ki