pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

mà thôi. Làm sao lại nghĩ tới việc trốn chạy?
Lâm Hạo Sơ không hề ẩn nhẫn, chôn thật sâu vào trong cơ thể cô. Con mãnh thú bị giam cầm ở sâu trong nội tâm dường như trong nháy mắt được phóng thích, tâm tình kiềm nén đã lâu toàn bộ trong nháy mắt như dòng nước được khơi thông ra ngoài.
Hỷ Lạc bị động tác thô bạo của anh làm cho đau nhức, thế nhưng vẫn cắn chặt môi dưới. Cô biết lúc này anh chẳng hề yêu cô, có lẽ anh cần chỉ là một loại an ủi, biết đâu, chỉ là một phần ấm áp.
Trong tình yêu, ai yêu càng sâu, người ấy lại càng hèn mọn.
Trong tình yêu của họ, Tần Hỷ Lạc, đã định trước người đàn ông cô yêu sâu đậm nhất.
Một đêm lưu luyến, một đêm dây dưa. Một đêm này, Hỷ Lạc thấy được sự yếu đuối thuộc về Lâm Hạo Sơ, cái đó không muốn người biết, cái đó lặng lẽ chôn trong ngực người đàn ông trầm mặc không nói gì của cô. Mồ hôi anh chảy xuống trên cơ thể cô, từ từ thấm vào trong da thịt cô. Đêm nay Hỷ Lạc rõ ràng biết, cuộc đời này, cô sợ mãi mãi không trốn thoát được nọc độc của người đàn ông này.






Không từ bỏ
Sáng sớm, khi Hỷ Lạc thức giấc, rèm cửa sổ thật dày trong phòng Lâm Hạo Sơ ngăn lại những tia nắng sớm mai, chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng huyên náo bên ngoài đặc trưng của buổi sáng. Cô trợn mắt giật mình, thấy mình như gấu koala trèo trên người Lâm Hạo Sơ, chân còn gác lên bụng anh, hai tay vòng qua ôm lấy vai anh siết chặt. Hỷ Lạc vội vã rút chân, nhưng lúc rút chân lại thì không cẩn thận đụng phải vật gì đó cưng cứng. Cô thầm kêu không được rồi, vội vàng rụt đầu vào trong chăn, chỉ nghe Lâm Hạo Sơ kêu rên một tiếng, anh mở mắt ra, đôi mắt đen láy có vẻ giận dữ, “Tần Hỷ Lạc, em không muốn sống phải không.”
Hỷ Lạc đỏ mặt, lúng túng nói, “Á, anh không sao chứ? Em không có cố ý.” Lập tức cuộn tròn trong chăn nói thầm, “Ai bảo anh mới sáng sớm thì đã cầm thú như vậy chứ.”
Lâm Hạo Sơ đen mặt, “Tần Hỷ Lạc, cấp hai em không có học môn sinh học à?” Vậy mà nói anh cầm thú, chẳng lẽ là tối hôm qua anh dọa sợ cô?
Hỷ Lạc lúng túng, cô dụi dụi mũi, nhỏ giọng nói lầm bầm, “Môn sinh học cấp hai sẽ không dạy cái này….?” Thử hỏi, cái đó giáo viên cấp hai sao mà mở miệng giảng được?
Lâm Hạo Sơ nhìn lướt qua cái gối đầu trắng tinh, “Nhớ giặt sạch đó.”
Hỷ Lạc theo ánh mắt anh quay lại nhìn, trên cái gối màu trắng, vẽ mấy đường cong mà cô rất quen thuộc, Hỷ Lạc phản xạ có điều kiện lại chùi chùi khóe miệng mình, nhìn bóng lưng người đàn ông đang đi tới phòng tắm, âm thầm đấm vào tường, còn có ai mất mặt hơn cô sao, còn có ai thảm hại trong đêm đầu tiên hơn cô sao?
“Lần sau nhớ mang theo cái gối của mình.” Lâm Hạo Sơ đưa lưng về phía cô, nhàn nhã bỏ lại một câu nói, để lại cho cô một bóng lưng thật phóng khoáng.
“Ừ.” Hỷ Lạc ủ rũ lên tiếng, á, khoan đã, anh nói lần sau? Hỷ Lạc kinh ngạc ngẩng đầu, đáng tiếc Lâm Hạo Sơ đã vào phòng tắm. Trong lòng Hỷ Lạc đầy vị ngọt ngào, thì ra ông già lớn tuổi không những kỳ cục mà thật sự còn rất thất thường rất thất thường nha.
Khi Hỷ Lạc rửa mặt xong xuôi ra khỏi phòng, Lâm Hạo Sơ đã đi làm. Thấy miếng kính trên bàn trà có một cái hộp màu đỏ, phía dưới chặn một tờ giấy, Hỷ Lạc đi qua cầm lấy xem, “Hỷ Lạc, sinh nhật vui vẻ!” Nét chữ bằng bút máy cứng cáp mạnh mẽ dường như có phần ấm áp của anh. Đôi mắt Hỷ Lạc cong lên, mở cái hộp màu đỏ, một sợi lắc tay bằng bạch kim tinh tế, những chỗ nối với nhau được khảm mấy viên đá nhỏ, kiểu dáng rất đơn giản, Hỷ Lạc lại thích không muốn rời tay.
Buổi chiều thừa dịp không có tiết học, Hỷ Lạc theo thư ký Ngô muốn đến địa chỉ của Giang Nhất Ninh. Đi tới phòng khám tâm lý của Giang Nhất Ninh, cô đợi một hồi thì có cô gái ra dáng trợ lý dẫn cô vào phòng làm việc của Giang Nhất Ninh.
Giang Nhất Ninh một thân trang phục màu xám vừa vặn ra dáng một phụ nữ trưởng thành phong tình, cô mời Hỷ Lạc ngồi, đối với sự xuất hiện của Hỷ Lạc một chút cũng không bất ngờ, “Cô muốn biết những gì?”
Tay Hỷ Lạc nắm chặt túi xách có chút run run, “Lâm Hạo Sơ vấn đề của anh ấy hình như càng ngày càng nghiêm trọng rồi.”
Giang Nhất Ninh nhìn Hỷ Lạc, im lặng một hồi, “Đương nhiên sẽ nghiêm trọng, anh ấy một mực kháng lại việc trị liệu, tuy rằng trong khoảng ba năm này anh ấy đều rất tốt. Thế nhưng, có lẽ là anh ấy quá kín đáo, lúc anh ấy sống một mình rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chúng ta đều không thể nào biết được.”
“Tối hôm qua, hình dạng anh ấy ở Lâm gia có chút không thoải mái.” Nhớ tới hình dạng anh ngay lúc đó, Hỷ Lạc vẫn còn thấy rùng mình.
“Cô nói xem tình huống lúc đó của anh ấy.” Giang Nhất Ninh kiên trì nhìn Hỷ Lạc.
“Lúc đó, anh hình như hoàn toàn đem chính mình phong tỏa lại, đối với mọi người xung quanh có xảy ra chuyện gì hoàn toàn không cảm giác, vẫn chìm đắm trong ý thức của chính anh ấy.” Hỷ Lạc miêu tả lại sự việc.
Giang Nhất Ninh suy nghĩ một hồi, “Dường như có khuynh hướng tự phong bế chính mình, trước đây anh ấy không có vấn đề này.” Giang Nhất Ninh suy tư lúc lâu, lại hỏi Hỷ Lạc, “Anh ấy vừa vào Lâm gia liền