Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.
bị như vậy sao?”
Hỷ Lạc lắc đầu, “Hình như là từ lúc Hạo Ngôn xuống lầu.”
“Vậy sau khi Lâm Hạo Ngôn xuống lầu có hành động nào đặc biệt không, có thể nói, xảy ra chuyện gì kích thích đến anh ấy?”
Hỷ Lạc nhớ tới cử chỉ của Lâm Hạo Ngôn và Diệp Hồng sau khi xuống lầu, tâm trạng hiểu rõ, cô nhìn Giang Nhất Ninh, “Tôi nghĩ, tôi biết nguyên nhân phát bệnh của anh ấy rồi. Nhưng mà, tôi rất muốn biết làm sao mới có thể giúp anh ấy?”
Giang Nhất Ninh nhìn Hỷ Lạc một hồi, thấy cổ Hỷ Lạc mơ hồ lộ ra dấu vết hồng hồng, cô hạ mắt, “Vấn đề của anh ấy nằm trên người mẹ anh ấy, may ra chỉ có mẹ anh ấy mới có thể tháo cái nút thắt này. Nhưng trước kia chúng tôi đã thử từ mẹ anh ấy giải quyết, đều không làm nên chuyện gì. Mẹ anh ấy không hợp tác.”
Hỷ Lạc nghe đến sững sờ, một lát sau cô không thể tin được mới hỏi “Ý chị là nói… Mẹ anh ấy đã biết anh ấy có bệnh?”
Giang Nhất Ninh im lặng không nói nữa.
Đại não Hỷ Lạc nhất thời trống rỗng, Diệp Hồng đến tột cùng là có bao nhiêu chán ghét Lâm Hạo Sơ mới có thể đối với đứa con chính mình sinh ra không ngó ngàng gì tới.
Giang Nhất Ninh nhìn tâm tình Hỷ Lac suy sụp, cô khe khẽ thở dài, “Hay là cô có thể thử nói chuyện với mẹ anh ấy, với tư cách con dâu Lâm gia, bà ấy cũng có phần bằng lòng cùng cô nói chuyện. Chúng tôi, dù sao cũng là người ngoài. Đối với chuyện trước kia, hẳn bà ấy rất không hài lòng đề cập với người ngoài.”
Hỷ Lạc nhìn Giang Nhất Ninh, gật đầu, trong lòng đã dự tính, biết đâu, cô thực sự có cơ hội cùng Diệp Hồng nói chuyện.
Vừa định đi khỏi, đột nhiên Hỷ Lạc nhớ tới cái gì, xoay người hỏi Giang Nhất Ninh, “Bác sĩ Giang, khi Lâm Hạo Sơ đối mặt với mẹ anh ấy, luôn có động tác bật lửa, luôn châm lửa rồi lại tắt, cái này… biểu thị cái gì vậy?”
Sắc mặt Giang Nhất Ninh có chút trầm trọng, “Tôi nghĩ, trong tiềm thức, anh ấy xem chính mình giống như ngọn lửa đó…”
Câu nói tiếp theo của Giang Nhất Ninh Hỷ Lạc không có can đảm để nghe tiếp, tự xem mình là ngọn lửa, vậy nói có phải hay không, trong tiềm thức, anh đã từng muốn dập tắt chính mình?
Từ phòng khám của Giang Nhất Ninh đi ra, tâm tình Hỷ Lạc càng trở nên trầm trọng. Bây giờ xem ra quan hệ giữa Diệp Hồng và Lâm Hạo Sơ cũng không phải đơn giản như tưởng tượng, thế nhưng nghĩ đến hình dạng tối hôm qua của Lâm Hạo Sơ, lòng cô lại quặn thắt, bất kể như thế nào không thể lại mặc kệ bệnh tình của anh tiếp tục sa sút. Nghĩ vậy, cô gọi điện thoại cho Diệp Hồng, “Mẹ, bây giờ mẹ có rảnh không? Con có chút việc muốn tìm mẹ.”
Cùng Diệp Hồng hẹn tại một quán trà, ngồi trong gian phòng, Hỷ Lạc hồi hộp nhìn Diệp Hồng đang thanh thản uống trà trước mặt, lòng lại càng bất an, rốt cuộc nên mở miệng làm sao để nhắc tới chuyện trước đây..
Diệp Hồng ngửi ngửi hương trà, khẽ nhấp một ngụm, “Ừm, đúng là Phổ Nhĩ[8'>, lần trước ba con đi Vân Nam mang về cũng không ngon bằng cái này.”
Hỷ Lạc cười trả lời, càng thấy rối rắm.
Diệp Hồng nhìn cô, ngón tay nhẹ nhàng vỗ mặt bàn, “Hỷ Lạc, con có cái gì cứ nói thẳng đi, đừng ngại.”
Tay Hỷ Lạc đặt ở đầu gối nắm chặt, cắn cắn môi, “Mẹ, bệnh của Hạo Sơ hình như rất nghiêm trọng.”
Lông mi Diệp Hồng buông xuống khẽ run run, không có nói tiếp, ngón tay nhẹ nhàng phủ lấy chén trà.
Lòng Hỷ Lạc nặng trĩu, “Mẹ, Hạo Sơ anh ấy rất đau khổ. Anh ấy vẫn rất cố gắng, chỉ muốn mẹ có thể tiếp nhận anh ấy. Anh ấy rất khát khao tình thương của mẹ.” Hỷ Lạc có cả một bụng những điều muốn nói, trước khi gặp DIệp Hồng đã nghĩ hết mọi thứ trong đầu, nhưng lúc này một câu cũng nói không nên lời.
Diệp Hồng ngẩng đầu nhìn Hỷ Lạc, nét mặt hiện lên sự bình tĩnh, “Hỷ Lạc, thật xin lỗi.”
Hỷ Lạc thất vọng nhìn cô, “Mẹ, chỉ có vậy thôi sao? Anh ấy là người mà mẹ cực khổ mang thai mười tháng mới sinh ra được, trên người anh ấy cũng có một nữa dòng máu đang chảy là của mẹ, và khi mẹ biết vấn đề tâm lý của anh ấy ngày càng nghiêm trọng, mẹ chỉ là đơn giản nói ba chữ “thật xin lỗi” thôi sao?”
Diệp Hồng lãnh đạm hướng nhìn màn đang rũ xuống phía ngoài, “Mẹ vốn dĩ không muốn sinh nó, nếu không phải Mộ Cẩm xin mẹ, mẹ không hề muốn sinh ra nó.”
Hỷ Lạc càng dùng lực siết chặt tay, cô không di chuyển ánh mắt, kiên cường giữ bình tĩnh, “Thế nhưng anh ấy đã tồn tại, mẹ, anh ấy là một con người đang sống thật sự. Không phải là một thứ hư ảo, không phải là mẹ không đối mặt thì sẽ không tồn tại.”
Diệp Hồng quay đầu lại nhìn Hỷ Lạc với đôi mắt vẫn lạnh lùng không một chút ấm áp, “Cho nên, mẹ không muốn nhìn thấy nó, cũng không muốn nghe bất cứ chuyện gì liên quan đến nó.”
Hỷ Lạc cười khổ, “Mẹ, con cảm thấy nên khám bệnh không phải là Lâm Hạo Sơ, chính là mẹ mới đúng.” Thấy Diệp Hồng đối diện sắc mặt từng chút từng chút trắng bệch, Hỷ Lạc buông xuống ánh mắt, “Con vẫn rất kính trọng mẹ, bởi vì mẹ là mẹ Lâm Hạo Sơ, cho dù anh ấy là một sai lầm của mẹ, cho dù anh ấy là cơn ác mộng mẹ tránh cũng không thoát. Con vẫn muốn cảm ơn mẹ, ngoài việc anh ấy mang đến cho mẹ sự đau khổ, thì trên bất kỳ phương diện nào anh ấy đều tốt nhất, anh ấy nỗ lực, kiên cường, dũng cảm, con rất tự