XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341337

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.

ánh nhiều bí mật như vậy, anh rốt cuộc muốn đến khi nào mới có thể cam tâm tình nguyện đón nhận em?” Cô giãy ra khỏi vòng tay anh, “Em không rõ, em không phải người thân thiết nhất bên cạnh anh hay sao? Vì sao chuyện gì anh đều chỉ muốn để trong lòng, thêm một người chia sẻ không tốt sao? Một phần đau khổ chia làm hai phần, anh sẽ bớt đau phân nửa. Em nguyện ý vì anh gánh chịu phân nửa, nhưng anh không muốn cho em.”
Cô cắn môi, âm thầm chịu đựng nỗi tuyệt vọng trong lòng mình, “Em… một người nguội lạnh rồi.” Nói xong liền vội vã chạy ra ghế sofa, cầm túi xách muốn đi ra ngoài.
Lâm Hạo Sơ ôm lấy cô, giọng nói có chút vội vàng, “Hỷ Lạc, đừng ép anh.”
Hỷ Lạc cố sức giãy dụa, càng là giãy dụa, anh ôm càng chặt, Hỷ Lạc cười cay đắng, “Lâm Hạo Sơ, em không nghĩ ép anh, anh buông em ra, buông em ra đi. Em… cũng sẽ mệt mỏi.”
Tim Lâm Hạo Sơ thít chặt, anh ôm cánh tay của cô càng lúc càng dùng sức, “Tần Hỷ Lạc, anh đã nói trước, em trốn không thoát. Đừng nghĩ trốn khỏi anh.”
“Em sắp bị anh ép điên rồi, em muốn yêu anh, muốn anh đứng lên, nhưng anh vẫn đẩy em ra, em không muốn lại tình nguyện làm một đứa ngốc.” Hỷ Lạc liều mạng giãy dụa, đập lung tung vào Lâm Hạo Sơ một hồi, “Em không muốn lại vì anh mà lo lắng, không muốn lại vì anh mà đau lòng, không muốn lại vì anh mà khổ sở, em đã hòan toàn mất đi chính mình, thế giới của em chỉ có một mình anh. Em đáng ghét như vậy, anh hiểu hay không?” Nước mắt như suối tuôn trào ra, sau đó khàn cả giọng, cô vô lực dựa vào trong lòng anh.
Lâm Hạo Sơ vươn tay lau nước mắt của cô, nhẹ nhàng thở dài, “Tần Hỷ Lạc, em xác định em có thể chịu đựng được?” Anh cúi đầu nhìn đôi mắt ngấn lệ của cô, nở nụ cười cay đắng, từ từ nói ra một sự thật mà Hỷ Lạc không có cách nào tiếp nhận được, “Anh chỉ là không có cách nào chấp nhận, tự chính tay người cha ruột khiến anh què chân.”
Đầu óc Hỷ Lạc vang lên một tiếng nổ tung, trống rỗng, chỉ còn câu nói kia của anh quanh quẩn bên tai, lã chã muốn khóc, cô run rẩy lắp bắp, “Tự tay… ông ấy nổ súng?”
Lâm Hạo Sơ gật đầu đau đớn, mặt vùi trong hõm cổ cô, “Anh tận mắt thấy viên đạn của ông ta cắm trúng vào chân anh, vẻ mặt của ông ta ngay thời điểm ấy, anh cả đời cũng không quên được.”
Hỷ Lạc như khúc gỗ nhìn phía trước, tùy ý để người đàn ông cao lớn ôm lấy mình. Nỗi đau đớn lúc này của anh đánh thật sâu vào Hỷ Lạc, cô đau đớn ôm anh. Lâm Hạo Sơ, thế giới của anh, đến tột cùng có bao nhiêu đau đớn cần em gánh vác? Em… đã đau đến sắp chết đi, làm sao anh chịu đựng được đến ngày hôm nay.






Ngụy trang
Thời gian ăn trưa, thấy Hà Vịnh Thanh Hỷ Lạc chỉ cảm thấy một trận buồn nôn, ông ấy vừa ngồi xuống đối diện Hỷ Lạc, Hỷ Lạc liền giận dữ đứng dậy, Hà Vịnh Thanh giữ cổ tay cô, rất vô cùng kinh ngạc, “Tần tiểu thư?”
Hỷ Lạc hít sâu, vẫn duy trì thái độ tốt đẹp, lễ phép mỉm cười, “Làm phiền buông tay!”
Hà Vịnh Thanh giơ hai tay, “Sorry! Bác… làm phiền con rồi?”
Hỷ Lạc buồn cười nhìn ông ta, trịnh trọng đặt khay cơm trong tay xuống, “Hà Tổng, ngài không làm diễn viên thực sự rất đáng tiếc.”
Hỷ Lạc cau mày quay đầu lại, “Hà Tổng, ở nước Mỹ ngơ ngẩn quá lâu, nghe không hiểu tiếng Trung?” Hơn nữa, phản ứng cũng quá kỳ quái, điều này hoàn toàn không phải trọng điểm trong câu nói của Hỷ Lạc?
Hà Vịnh Thanh không để ý tới lời nói châm biếm của cô, tiếp tục câu chuyện của mình, “Nói cách khác, nhiều năm như vậy, nó không đề cập với bất kỳ ai?”
Hỷ Lạc càng cảm thấy người đàn ông trước mắt thật không hiểu ra sao, quả thực không thể nói lý, cô cười nhạo, “Hà Tổng, ông thật đúng là một…người cha ‘tốt’.”
Hà Vịnh Thanh bỗng nhiên rảo bước tiến gần, một tay nắm cổ tay cô, “Bây giờ nó ở đâu? Dẫn bác đi gặp nó.”
Cổ tay Hỷ Lạc bị nắm chặt đến đau nhói, cô dùng sức gằng tay mình ra, nhíu mày, “Anh ấy nói không muốn thấy ông, ông không nên kích động anh ấy.”
Ánh mắt Hà Vịnh Thanh có chút u ám, “Nếu như muốn bệnh của nó tốt lên, nên ngoan ngoãn nghe lời. Để bác đi gặp nó, đến lúc đó tự nhiên con sẽ biết được những điều muốn biết.”
Khi Hỷ Lạc mở cửa, Lâm Hạo Sơ vừa vặn từ trên lầu đi xuống, trong khoảnh khắc đứng ở cầu thang thấy Hà Vịnh Thanh, Lâm Hạo Sơ không xoay người đi lên, cũng không có chửi rủa xem thường, trên mặt anh không có biểu hiện nào, chậm rãi đi xuống cầu thang, trực tiếp đến phòng bếp, mở tủ lạnh, lấy chai nước khoáng chậm rãi uống.
Hỷ Lạc đến gần anh, mím môi, “Lâm Hạo Sơ, ông ấy… nhất định muốn tới, em…”
“Tối nay ăn mỳ Ý được không?” Lâm Hạo Sơ đột nhiên mở miệng, anh vặn nắp chai nước khoáng đóng lại, chậm rãi sắp xếp nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh, “Ừm, đúng lúc món nào cũng không thiếu.” Quay đầu lại nhìn Hỷ Lạc đang ngơ ngác, anh nhéo gương mặt cô, “Ngây ngẩn cái gì vậy? Không đi thay quần áo?”
“À.” Hỷ Lạc lấy lại tinh thần, hồ nghi nhìn mặt anh, vẫn là nụ cười nhàn nhạt đó.
Hai tay anh dìu vai Hỷ Lạc, đẩy cô đi lên lầu, vừa đi vừa nói chuyện, “Đồ dùng trong nhà sắp hết rồi, ăn cơm xong chúng ta đi siêu thị một chu