XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.

hử tha thứ bác.”
Hỷ Lạc nhìn Hà Vịnh Thanh đối diện, ý nghĩ của ông ấy có vẻ như tốt lành đơn giản, nhưng là giống mưu tính tấn công, thậm chí ngay cả con của chính mình cũng không tiếc lừa dối. Ngón trỏ của cô khẽ khều móng tay ngón cái, bình tĩnh mà nói, “Anh ấy bị nhiều thương tổn như vậy, muốn đi vào trái tim anh ấy, nói dễ vậy sao.”
Hà Vịnh Thanh còn muốn nói cái gì, đã bị trên lầu truyền đến từng đợt âm thanh làm cho kinh sợ. Hỷ Lạc vội vã đứng dậy, hấp tấp chạy lên cầu thang. Hà Vịnh Thanh cũng theo cô chạy lên lầu. Đi vào phòng ngủ, nhìn mảnh vụn trên mặt đất và chân trần đứng trên sàn nhà của Lâm Hạo Sơ, Hà Vịnh Thanh sợ ngây người, một đôi mắt ửng đỏ trên khuôn mặt tái nhợt của Lâm Hạo Sơ, nặng nhọc thở dốc.
Trong mắt anh tràn đầy tức giận nhìn Hỷ Lạc và Hà Vịnh Thanh đứng ngoài cửa, cầm một bình sứ Thanh Hoa bên cạnh hướng thẳng hai người mà ném, “Cút hết đi, ai cho các người vào.”






Không chịu nổi
Hai người đồng loạt né tránh, bình sứ Thanh Hoa va vào vách tường, âm thanh lanh lảnh vang lên mảnh vụ rơi lả tả trên sàn nhà. Hỷ Lạc sợ sệt nhìn anh, “Lâm Hạo Sơ, bình tĩnh lại! Hít sâu!”
Lâm Hạo Sơ thở dồn dập từng cơn, anh giận dữ nhìn Hà Vịnh Thanh, “Đi ra ngoài.”
Hỷ Lạc vội vã lôi kéo Hà Vịnh Thanh ra khỏi phòng, đóng cửa, cô thấy Hà Vịnh Thanh đã hoàn toàn ngây dại, “Ông thấy rồi đó, bây giờ anh ấy trở nên rất nóng nảy.”
Hà Vịnh Thanh đứng ngoài cửa, nét mặt liên tục thay đổi, trong giọng nói hơi run run, “Nó… thường xuyên như vậy?”
Hỷ Lạc không thể tin được nhìn ông, “Ông, sao lại có thể…” Cô nhếch khóe miệng, “Ông biết anh ấy có bao nhiêu khát vọng tình thân không? Làm cha mẹ, là người thân thiết nhất trên thế gian của con cái. Các người, nhưng lại trở thành ma quỷ trong thế giới của anh ấy, mãi mãi gây cho anh ấy những thương tổn vô tận, Lâm Hạo Sơ ngày hôm nay biến thành cái dạng này, ông và mẹ anh ấy đều là đao phủ không hơn không kém!”
Hà Vịnh Thanh gục đầu xuống, tóc trước trán xõa xuống, trong đó hình như có vài sợi trắng bạc mờ mờ ảo ảo hiện ra, ông yên lặng ngồi trên sofa, trên người không hề còn loại khí chất không ai bì nổi, toàn thân đều tản ra sự mất mát đến vô tận, “Bác không biết làm thế nào, sau lưng bác gánh bao nhiêu tính mệnh của biết bao nhiêu người, bọn họ là anh em cùng bác vào sinh ra tử bao nhiêu năm như vậy, giang sơn ngày hôm nay của bác phân nửa đều là bọn họ mạo hiểm sinh mệnh trong nguy hiểm gầy dựng được. Bác không thể ích kỷ mặc kệ bọn họ.”
Hỷ Lạc nhìn ông không nói gì, đến bây giờ ông vẫn như cũ nói rất hùng hồn, “Tôi thật sự nghi ngờ dòng máu chảy trong người anh ấy với ông có giống nhau không? Anh ấy có thể không đòi hỏi gì hết, tin tưởng ông không cần lý do, bảo vệ ông. Mà ông thì sao?”
Hỷ Lạc nắm thành nắm đấm thật chặt, môi cô mím chặt, “Nghiệt ông gây ra, cuối cùng sẽ có báo ứng.”
Hà Vịnh Thanh ngẩng đầu nhìn Hỷ Lạc, nếp nhăn ở đuôi mắt trong nháy mắt rõ ràng có thể thấy được, Hỷ Lạc cắn răng, cuối cùng cái gì cũng không nói. Cô tin chắc, tội của ông, pháp luật sẽ trừng trị ông.
Sau một khoảng lặng dai dẳng, ông chậm rãi ngẩng đầu, nhưng không phải trả lời câu hỏi của Hỷ Lạc, “Bác sẽ nghĩ cách để nó bình thường trở lại.”
Ông đứng dậy, nhìn thật sâu vào mắt Hỷ Lạc, “May là bên cạnh nó còn có con.”
Sau khi Hà Vịnh Thanh rời khỏi, Hỷ Lạc ngồi dưới lầu rất rất lâu, giờ này phút này, đối với tình yêu với Lâm Hạo Sơ, đã không còn là loại tình cảm đơn giản nảy mần trong lòng một thiếu nữ thuở ban đầu. Từ từ đến gần anh, dần dần hiểu anh. Thấu hiểu niềm vui của anh, nỗi buồn của anh, đau thương của anh, thậm chí nước mắt của anh, lòng của cô đã hoàn toàn bị anh nắm giữ, không thể hít thở, không thể vui cười, không thể đau đớn.
Mở cửa phòng ngủ, Lâm Hạo Sơ nằm im lặng trên gường, ga giường và chiếc chăn màu trắng, áo sơmi màu trắng ẩn náo bên trong, chỉ có mái tóc đen nhánh trên nền trắng toát càng thêm nổi bật. Trắng đen đan xen, giống như một bức họa trắng đen sắc nét. Hỷ Lạc đi qua, vén một góc chăn, lặng lẽ nằm lên, đầu nhẹ nhàng gối lên vai anh.
Lâm Hạo Sơ chậm rãi mở mắt ra, nhìn trần nhà trắng toát, giơ tay thuận thế kéo cô vào, hai người nằm một cách yên lặng.
Một lúc lâu, Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên mở miệng, “Ông ta… đi rồi?” Có thể do quá lâu không có nói, giọng của anh có chút thô khàn.
“Ừm.” Hỷ Lạc chỉ cảm thấy trong ngực khó chịu, “Ông ấy đã nói cho em biết hết rồi, Lâm Hạo Sơ, anh mới là đồ ngốc nhất thế giới.”
Ánh mắt Lâm Hạo Sơ chuyển đến chùm đèn thủy tinh trên trần nhà, ánh sáng lấp lánh của đèn thủy tinh phản chiếu cảnh hai người dựa sát vào nhau, anh lại lần nữa nhắm mắt, hình như có vẻ rất mệt mỏi, “Anh cho rằng ông ta rất sợ thân phận của ông ta bị biết, không nghĩ tới ông ta lại chủ động nói em biết.”
Hỷ Lạc khe khẽ thở dài, “Ông ấy, hẳn là thật sự biết sai rồi.”
Hai người trong một lúc cũng không có nói nữa, thật lâu sau đó, Hỷ Lạc nhìn khuôn mặt anh, lông mi anh hơi run run, Hỷ Lạc nghiêng người, vùi trong l