Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

ồng ngực anh, một giọt chất lỏng lạnh lẽo rơi xuống xương quai xanh của Lâm Hạo Sơ, cánh tay anh siết chặt, thấp giọng trách cô, “Sao tự nhiên khóc vậy?”
Hỷ Lạc kìm nén âm thanh nức nở của mình, cơ thể bắt đầu run, cô cắn chặt ngón trỏ, một bộ dáng uất ức nhưng cố chết cũng không nói.
Lâm Hạo Sơ nghiêng người nằm mặt đối mặt với cô, hôn nước mắt cô, bỗng nhiên anh cúi đầu nở nụ cười, đôi mắt cong thành một độ cong rất đẹp, “Hỷ Lạc, nước mắt của em rất ngọt nha.” Thì ra, cái cảm giác có người quan tâm là như vậy.
Hỷ Lạc bị anh trêu cười, níu vạt áo sơmi của anh chùi lung tung một mạch, nước mũi nước mắt đều quệt trên người anh.
“Lâm Hạo Sơ, anh phải nhanh chóng khỏe lên. Trái tim của em sắp không chịu đựng nổi rồi, anh đó, còn có thể chống đỡ bao lâu?” Hỷ Lạc dí trong ngực anh, giọng nói có chút ồm ồm, cô thật sự sợ có một ngày anh sẽ không chống đỡ nổi hoàn toàn sụp đổ. Thế giới Tần Hỷ Lạc không có Lâm Hạo Sơ, cô không cách nào tưởng tượng đến ngày đó, cho dù, anh chẳng bao giờ thẳng thắn yêu cô, chí ít, nơi nương tựa của anh, cô rõ ràng cũng biết. Với cô, vậy là đủ rồi.
Lâm Hạo Sơ hôn cô, nâng mặt cô lên, “Được. Ngày mốt, chúng ta… thử xem.” Ngày mốt, ngày 15, anh muốn thử nghiệm, chí ít, là vì cô.
Hỷ Lạc gật đầu cười, ôm lấy cổ anh, “Anh nhất định sẽ khỏe.”
Trong chiếc Porche màu đen cách đó không xa, Hà Vịnh Thanh cầm điện thoại di động chậm rãi vuốt ve, gió biển xuyên qua cửa sổ xe hạ xuống phân nửa thổi loạn mái tóc ông, nhìn dãy số quen thuộc kia, im lặng thật lâu, ông hít thật sâu thở ra một hơi, ấn phím gọi. Điện thoại được nối, đầu dây bên kia vang đến âm thanh đã tận lực vùi sâu trong ký ức ba mươi mấy năm, “Alo.”
Bỗng nhiên Hà Vịnh Thanh không có can đảm nói chuyện, ông căng thẳng nuốt nuốt nước miếng, người đầu dây bên kia lại “Alo” một tiếng.
“Là tôi.” Hà Vịnh Thanh chậm rãi nói, trong lòng cuồn cuộn hàng vạn tâm tình.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu chỉ còn lại tiếng thở khẽ của hai người, âm thanh trong dự đoán vang đến “Tít tít”, Hà Vịnh Thanh nặng nề ngã người vào ghế dựa, nhìn một mảng xanh thẳm, trong lòng trăm mối ngổn ngang, ông cầm lấy điện thoại di động soạn một đoạn tin nhắn gửi đi.
Diệp Hồng do dự một hồi, bà hiểu tính cách ông, biết ông nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ. Cầm lấy điện thoại di động vừa nhìn, “Tôi nhất định phải gặp em một chuyến, thời gian em sắp xếp, nếu như em không muốn tôi trực tiếp đi tìm Lâm Mộ Cẩm nói chuyện.”
Bà tức giận hung hăng ném điện thoại xuống đất, điện thoại rắn chắc vẫn là bị ném đến pin và thân máy văng ra xa. Hà Vịnh Thanh, ông ngoài việc ép tôi làm thứ không muốn làm, ông còn có thể làm gì? Bà đau khổ ngã trên giường, ký ức tận lực quên sạch trong nháy mắt như con mãnh thú và dòng nước lũ dâng tràn mà đến, những tiếng nói cười hoan hô lúc trẻ, người thiếu niên anh tuấn với chiếc áo sơmi trắng tinh trong ký ức… Bà rơi lệ đầy mặt, nhỏ giọng nức nở, “Cho đến ngày nay, ông còn quay về để làm cái gì?”






Cố nhân
Cảnh tượng ông và Diệp Hồng gặp lại nhau, Hà Vịnh Thanh tưởng tượng hơn một ngàn lần, trong giấc mơ cũng mơ tới vô số lần. Hôm nay, gặp người mong nhớ ngày đêm, cho dù vượt qua múi giờ vượt qua biên giới đều không thể chặt đứt hoài niệm về người đang ngồi đối diện ông, nhưng ông chỉ cảm thấy xa lạ, thậm chí cảm giác có chút sợ hãi. Nhiều năm trước phạm lỗi, ông vẫn luôn trốn tránh, hôm nay thực sự phải đối mặt, bỗng nhiên ông dường như lại trở về lúc trước có một cậu nhóc giống như vậy, ngây ngô nhút nhát, đứng trước mặt người ấy, không có một chút tự tin.
Diệp Hồng cúi đầu, tầm mắt vẫn dừng trên tách cà phê trắng tinh, không có nhìn đối diện vào ông, cái muốn quên, muốn hận, nhưng lúc nào cũng quanh quẩn trong giấc mộng con người.
Hà Vịnh Thanh đầu tiên đánh vỡ sự im lặng, “Bà… có khỏe không?”
Ngón tay Diệp Hồng đè lên đầu gối, đầu ngón tay khẽ run, giọng điệu bình thản, “Như ông thấy đấy, vẫn tốt.”
Diệp Hồng cười khẩy, “Trả thù? Theo lời ông nói tôi nếu như muốn trả thù, cần phải làm nhiều hơn nữa sao? Dù sao, trước đây ông làm chuyện có lỗi với tôi, cũng không chỉ là ít như vậy?”
Hà Vịnh Thanh áp chế cơn giận nổi lên trong lòng, chậm rãi nói, “Tôi biết trước kia tôi tổn thương bà quá sâu, hận thù giữa chúng ta sau này bà muốn tính sao cũng được. Bệnh tình hiện nay của Hạo Sơ hình như rất nghiêm trọng, chúng ta nên quan tâm nó nhiều hơn một chút, mắc nợ nó nhiều năm như vậy, bây giờ nên bù đắp tốt cho nó.”
“Bây giờ muốn làm người cha tốt rồi? Trước đây đã làm cái gì rồi.” Nói xong hai tay bà khoanh trước ngực, nheo đôi mắt phượng hẹp dài, “Bà nhà ông đâu? Không sinh con cho ông sao?”
Hà Vịnh Thanh im lặng một hồi, dường như ông rất khó mở miệng, “Tôi… có một đứa con trai. Nhưng mà, đã không còn, bị ung thư.”
Bỗng nhiên Diệp Hồng có cảm giác châm chọc, đối với cái người gây chuyện xấu xa năm xưa lại có thể còn ôm một tia hy vọng, bà thật đúng là càng sống càng khờ khạo, “Thì ra là như vậy, không phải, căn bản