Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341321
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1321 lượt.
br>Hỷ Lạc sửng sốt, mới phản ứng người bà nói chính là Hà Vịnh Thanh, trái lại hơi bất ngờ khi Diệp Hồng sẽ nói đến chuyện này, cô chỉ nhỏ giọng “Dạ” một tiếng.
Diệp Hồng thở dài, bà cười với Hỷ Lạc, lại lộ ra vẻ mặt nên có của hiền thê từ mẫu chỉ Lâm gia mới có, “Nghe được các con nói cho mẹ biết bệnh tình của nó, lòng mẹ không hề có một chút khiếp sợ sao lại có khả năng đó được. Lần này thấy nó phát bệnh trước mặt mẹ, mẹ.. xác thực lòng mẹ rất khó chịu, hơn nữa, nguyên nhân bệnh nhiều ít có liên quan đến mẹ.” Giọng nói của bà dần dần lạc đi.
Hỷ Lạc có chút kinh ngạc trợn tròn mắt.
Diệp Hồng nhìn biểu hiện của cô, lòng đau xót từng cơn, “Xem vẻ mặt của con, con nghĩ là mẹ nên hoàn toàn không có cảm giác mới đúng, phải không?”
Hỷ Lạc hơi ngượng ngùng, vội vã giải thích, “Đương nhiên không phải, con chỉ là nghĩ, mẹ dường như rất có sở trường về ẩn giấu tình cảm của mình. Con… có chút nhìn không thấu mẹ.”
“Nó năm tuổi, ở nhà trẻ đạt được giải thưởng hạng nhất thi thiết kế, tuy rằng chỉ là một món đồ chơi rất nhỏ, thế nhưng đó là phần thưởng lần đầu tiên của nó, nó rất vui sướng. Bảy tuổi, vào lớp một tiểu học, mới vừa vào học đã được tuyển làm lớp trưởng, bởi vì thành tích của nó luôn luôn đứng nhất. Mười hai tuổi, lên cấp hai, vóc dáng bắt đầu lớn lên rất nhanh, thể dục tốt, nhất là chạy nhanh, đã từng đạt á quân chạy nước rút trong đại hội thể dục thể thao trung học toàn thành. Mười lăm tuổi, nó bắt đầu cao khoảng một mét tám, ăn rất nhiều, thích ăn thức ăn má Ngô nấu. Mười chín tuổi, thi đậu học viện quân sự…”
Hỷ Lạc to mắt ngẩn người nghe Diệp Hồng tỉ mỉ kể từng ly từng tí những năm tháng trưởng thành của Lâm Hạo Sơ, cô giật mình đến hơn nữa ngày mới hồi phục tinh thần lại, “Mẹ, mẹ… rõ ràng quan tâm anh ấy như thế, vì sao phải?”
Diệp Hồng nhấp một ngụm trà, trên mặt có chút ý cười thản nhiên, “Hỷ Lạc, con có thử rất yêu một người, yêu đến nỗi toàn bộ tuổi thanh xuân của con đều tiêu hao trên con người ấy, vì anh ta, thậm chí mất đi khả năng yêu thương, cuối cùng, bị thương tổn, cái cảm giác thương tích đầy mình con biết không?”
Hỷ Lạc thật thà lắc đầu, cô có chút thẹn thùng, “Con… chỉ thích qua một mình Lâm Hạo Sơ.”
Diệp Hồng tựa như không thèm để ý câu trả lời của cô, tiếp tục nói, “Mẹ là một người rất tự phụ kiên cường mạnh mẽ, cho tới bây giờ chỉ có những thứ mẹ không muốn, chứ không có thứ mẹ không đạt được. Hà Vịnh Thanh, chính là thứ mẹ muốn nhưng không chiếm được. Sau khi ông ấy bỏ đi, lòng hoàn toàn đã chết, đối với Hạo Sơ, tâm tình của mẹ rất phức tạp. Mẹ rất thương nó, thế nhưng mẹ không có cách nào khác nhìn thẳng vào nó. Mỗi một nét mặt của nó, mỗi một động tác, đều giống như Hà Vịnh Thanh. Mẹ chỉ dám lặng lẽ quan tâm nó, lặng lẽ chăm sóc nó. Hà Vịnh Thanh là một hồi kiếp trong lòng mẹ, mẹ tránh không khỏi, nhưng cũng không thể trốn. Cuối cùng, mất hết tất cả.”
Hỷ Lạc ngơ ngác nghe Diệp Hồng nói, lần đầu tiên thấy bà có chút thương cảm, cho tới nay, Diệp Hồng trong trí nhớ cô đều rất ngoan cường, là một người không giỏi về bày tỏ tình cảm, thì ra nội tâm của bà cũng có yếu đuối, cũng có vết thương.
“Những ngày mà mẹ đuổi ông ấy chạy, mẹ đã có chút mệt mỏi rã rời. Trong tình yêu, điều thảm thương nhất không phải lỡ yêu người mà mãi mãi sẽ không yêu mình. Mà là, yêu phải loại người trời sinh tính ích kỷ lạnh bạc, anh ta sẽ không xem thường tình yêu, cũng sẽ không dễ dàng hứa hẹn, thậm chí trơ mắt nhìn con đụng phải đầu rơi máu chảy cũng sẽ không ngăn cản con.” Diệp Hồng nói rất thản nhiên, nói rất nhẹ nhàng, nhưng Hỷ Lạc nghe lại thấy kinh hãi.
Những ngày mình đuổi anh chạy? Ngay từ đầu mình và Lâm Hạo Sơ không phải là cái dạng như vậy sao? Cuối cùng Lâm Hạo Sơ đột nhiên cầu hôn mình, cô thậm chí giống như đà điểu không dám truy hỏi nguyên nhân, không phải tình yêu, cô rất rõ ràng. Thế nhưng, chính là sợ cái sự thật này. Người trời sinh lạnh bạc, Lâm Hạo Sơ sẽ thế sao? Những ngày cùng ở chung với anh rất dài, nhưng một chút cũng không hiểu được anh, nhìn không thấu anh.
Diệp Hồng thở phào một hơi, “Mẹ nói con biết những điều này, chỉ là muốn nói, mẹ không phải là người như con tưởng tượng, đối với nó không có một chút để ý. Trước đây, mẹ quá lưu tâm đến quá khứ của mình bị phơi bày, thấy bệnh của nó, mẹ vẫn là bị khiếp sợ. Mẹ không mong mỏi sự tha thứ của nó, chỉ hy vọng nó có thể khỏe lại. Về bệnh tình của nó, mẹ hy vọng con có thể thường xuyên cho mẹ biết một chút, được không?”
Hỷ Lạc đờ đẫn gật đầu, khi mạch suy nghĩ vẫn còn lưu lại trong cô đến xuất thần, “Được.”
Diệp Hồng thấy tâm trạng Hỷ Lạc rõ ràng là không tốt, cong khóe môi cười cười, “Hạo Sơ không phải Hà Vịnh Thanh.”
Hỷ Lạc hiểu được ý tứ của bà, có chút ngại ngùng, cô vội vã bưng tách nhấp một ngụm trà, “Con biết.” Biết không? Kỳ thực trong lòng cô một tí cũng không biết. Đối với quan hệ giữa hai người họ, Lâm Hạo Sơ dường như chưa từng có đáp ứng bất cứ cái gì, Hỷ Lạc có chút tự giễu, nếu có một ngày, cô đột nhiên bỏ đi, Lâm Hạo Sơ chắc hẳn cũng sẽ không lưu ý sao?