Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341326

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1326 lượt.

ơ thể anh dần dần trầm tĩnh lại. Hỷ Lạc hỏi tiếp, “Vậy anh từ lúc nào bắt đầu, Tư Niên bọn họ sẽ cùng anh tán gẫu?”
“Bọn họ qua đời được hai năm, anh không có can đảm đi đến trước mộ bia thăm họ, một mình anh ở quán bar uống rất nhiều rượu. Về đến nhà, anh bắt đầu cảm thấy rất mệt, sau đó thì thấy Tư Niên bọn họ, bọn họ bắt đầu tức giận, bọn họ đang trách anh… Bọn họ cười anh.” Giọng nói của Lâm Hạo Sơ càng ngày càng thấp.

Hỷ Lạc nghi hoặc nhìn anh, “Vì sao bọ họ phải cười anh?”
“Bọn họ nói, việc anh vất vả che giấu có cha là trùm buôn thuốc phiện, nhưng không chiếm được tình thương của cha, bọn họ nghĩ anh rất buồn cười, bởi vì như vậy, bọn họ càng thêm hận anh. Bọn họ sẽ luôn xuất hiện, sẽ luôn nói rất nhiều, nói anh quá trọng tình cảm, quá không quả quyết, chính bởi vì do dự của anh mà hại chết bọn họ.”
Tim Hỷ Lạc bỗng dưng nặng trĩu, thì ra Lâm Hạo Sơ ngoại trừ tự trách, lại càng thêm tự ti, trong tình huống đồng đội hy sinh bị chính tay ba ruột bắn bị thương một chân, cũng để trong lòng anh bịt kín một lớp sương mù.
Hỷ Lạc đang muốn nói, nhưng bất ngờ truyền đến một tiếng vang “xoảng”, Hỷ Lạc kinh ngạc quay đầu lại, thấy rèm sa cửa sổ bay phất phới đẩy nguyên bình hoa trên bệ cửa rớt xuống đất, sắc trắng chói mắt của hoa bách hợp đầy trên đất xen kẽ mảnh vụn và vũng nước.
Hơi thở Hỷ Lạc nghẹn lại, vội vàng quay đầu nhìn Lâm Hạo Sơ, lông mi Lâm Hạo Sơ rung rung vài cái, chậm rãi mở mắt ra.






Bình phục?
Hỷ Lạc căng thẳng nhìn Lâm Hạo Sơ, sau khi Lâm Hạo Sơ mở mắt ra thì nhìn chăm chú vào trần nhà, anh nghiêng mặt nhìn Hỷ Lạc. Hỷ Lạc không thấy được biểu hiện gì trong mắt anh, cô không dám lên tiếng, im lặng nhẫn nại nhìn Lâm Hạo Sơ. Lâm Hạo Sơ đột nhiên nhìn cô cười cười, “Tần Hỷ Lạc, phát ngốc gì đó?”
Hỷ Lạc sửng sốt một chút, cô nghi ngờ nhìn Lâm Hạo Sơ, “Anh. . . không sao chứ?”
Lâm Hạo Sơ nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu, “Là sao?”
Hỷ Lạc mím môi, nói không lưu loát, “Anh không có chỗ nào khó chịu chứ? Chính là, ví dụ, cảm thấy. . . mình không phải là mình?”
Hỷ Lạc nhìn Lâm Hạo Sơ như thế, trong lòng nặng nề, không bình thường! Rất không bình thường. Trước đây anh cho dù có oán hận Diệp Hồng, cũng không cho phép mình công kích lời nói của bà. Lần trước khi anh trút hết nỗi lòng, vẫn năm lần bảy lượt nhấn mạnh đó là mẹ của anh. Hiện tại lại có thể trực tiếp lạnh nhạt nói những lời tức giận bà.
Hỷ Lạc đứng dậy cầm điện thoại di động tính đi ra ban công, cô muốn gọi điện thoại hỏi Giang Nhất Ninh một chút là chuyện gì xảy ra. Còn chưa đi được vài bước, đã bị gọi lại. Ánh mắt Lâm Hạo Sơ vẫn dừng trên màn hình TV, không nhìn cô, chỉ yếu ớt nói hai chữ, “Đi đâu?”
Hỷ Lạc cười ngượng ngùng, ha ha, “Thì là. . . gọi điện thoại về nhà.”
“Vì sao không ở đây gọi?” Lâm Hạo Sơ nghiêng mặt đối diện ánh mắt hoảng loạn của cô, anh lười nhác ngả người vào sofa, khóe miệng cười nhạt, nhưng ánh mắt làm cho người ta có cảm giác bị áp bức mãnh liệt.
Hỷ Lạc ngồi trở lại sofa, đem điện thoại đặt trên bàn trà, “Hay là không gọi nữa, vào giờ này, đoán chừng mẹ em không có ở nhà.”
“Không phải gọi di động cho mẹ em sao?” Đột nhiên Lâm Hạo Sơ giơ tay, Hỷ Lạc bất ngờ né sang một bên, tay muốn xoa đầu cô của Lâm Hạo Sơ khựng giữa không trung.
Hỷ Lạc cũng bị động tác bất chợt của mình làm cho giật mình, cô luống cuống dụi dụi mũi che giấu sự xấu hổ lúc này, giọng nói không thể nghe thấy, “Bình thường mẹ em hay quên mang điện thoại di động.”
Lâm Hạo Sơ buông tay, không nói gì, cũng không tiếp tục thắc mắc vấn đề này, anh ngoảnh đầu lại tiếp tục xem TV. Hai tay Hỷ Lạc căng thẳng đặt trên đầu gối, liên tục khều khều ngón tay. Len lén nhìn một bên mặt anh, vẫn là nét mặt lạnh lùng, nhìn không ra tâm tình, chỉ là hàng mi hơi rũ mí mắt có chút khép lại. Hỷ Lạc cắn cắn môi dưới, mới nãy mình làm sao vậy? Hành động như thế, sẽ làm anh tổn thương sao?
Sau khi Diệp Hồng và Hà Vịnh Thanh đi, lời nói của Lâm Hạo Sơ càng ít đi. Trừ lúc đối mặt Diệp Hồng và Hà Vịnh Thanh, anh lộ vẻ sắc bén, tất cả cái khác như cũ. Hỷ Lạc bắt đầu hoài nghi trước đó có phải mình quá nhạy cảm hay không, Lâm Hạo Sơ rõ ràng rất tốt. Thôi miên cho dù không có thành công cũng không thất bại mới đúng, chí ít anh cũng không có biểu hiện hình dạng bị người khác chiếm giữ.
Hỷ Lạc nghĩ đến xuất thần, Lâm Hạo Sơ lại đột nhiên mở miệng nói với cô, “Ngày mai, anh muốn đi làm trắc nghiệm tâm lý.”
Nghe anh nói xong, Hỷ Lạc kinh ngạc ngẩng đầu. Lâm Hạo Sơ chỉ là cười thoáng qua, “Anh cảm thấy anh rất tốt, không muốn chậm trễ công việc.”
Hỷ Lạc nhích lại gần bên anh, đầu gối trên vai anh, “. . . Nghỉ ngơi thêm một thời gian không được sao? Chuyện công việc, không phải có người khác tạm thời thay anh sao?”
Lâm Hạo Sơ không lập tức trả lời cô, tựa như đang suy nghĩ cái gì, sau một lát, anh chỉ là cúi đầu nói, “Hỷ Lạc. . . có vài thứ. . . dường như không giống.”
Hỷ Lạc không rõ ý của anh, ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm anh, trong mắt tràn đầy