Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341439
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1439 lượt.
nghi hoặc. Bàn tay dày rộng của Lâm Hạo Sơ phủ bên tai cô, cúi người hôn gương mặt cô, hơi thở phả vào mặt cô, ngưa ngứa, cũng rất thoải mái. Khoảng cách rất gần, hàng mi của anh tựa như có thể cọ cọ gò má cô, run run, mỗi một động tác dường như trêu ghẹo trái tim của cô. Anh ôm cô, động tác vẫn dịu dàng như vậy, bên tai là hơi thở dần dần nặng nhọc của anh pha lẫn tiếng sóng biển từ của sổ truyền đến.
Ngày hôm sau, Hỷ Lạc theo Lâm Hạo Sơ đến phòng khám bệnh của Giang Nhất Ninh. Hỷ Lạc hồi hộp chờ bên ngoài phòng làm việc của Giang Nhất Ninh, mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm cái cánh cửa. Cửa mở, Lâm Hạo Sơ và Giang Nhất Ninh cùng nhau đi ra.
Lâm Hạo Sơ không nói gì thêm, chỉ là tay dắt cô, “Chờ sốt ruột không?”
Hỷ Lạc lắc đầu, sốt ruột hỏi, “Thế nào rồi?”
Lâm Hạo Sơ chỉ cười không nói, Hỷ Lạc hoài nghi nhìn anh, tức giận vỗ ngực anh một cái, “Làm gì mà thần bí thế cáo già xấu xa, nói mau.”
Sắc mặt Giang Nhất Ninh bên cạnh có chút trang nghiêm, “Kết quả trắc nghiệm tốt, anh ấy rất bình thường, đi làm trở lại hẳn là không thành vấn đề.”
Hỷ Lạc vui vẻ vòng tay vào cổ Lâm Hạo Sơ, “Em biết mà, em biết anh nhất định sẽ khỏe.”
Lâm Hạo Sơ yêu chiều kéo tay cô quàng trên cổ xuống, khẽ mắng yêu, “Cô bé điên.” Trong mắt cũng tràn đầy ý cười.
Hỷ Lạc bĩu môi không vui, nhìn trần nhà, trưng ra một bộ mặt vô cùng thổn thức mà cảm thán, “Trời ạ, Tần Hỷ Lạc con rốt cục nàng dâu thành mẹ chồng rồi.”[12'>
Mặt Lâm Hạo Sơ đen hơn phân nửa, ai là nàng dâu? Anh? Miệng anh giật giật, “Tần Hỷ Lạc, giáo viên Trung văn của em vẫn khoẻ mạnh chứ?”
Hỷ Lạc sửng sốt, không rõ vì sao anh đột nhiên lại hỏi như vậy, “Đương nhiên.”
Lâm Hạo Sơ vỗ vỗ đỉnh đầu cô, cong khóe môi, “Bà ấy thế mà còn không có bị em tức chết, em cần phải tiếp tục gây tai họa bà ấy thêm mấy năm nữa. Bà ấy lại tiếp tục dạy học lớp trẻ sau, sẽ hại càng nhiều nụ hoa. Em nên thuận tiện tức chết bà ấy, cũng coi như vì quốc gia làm một chuyện tốt.” Nói xong cũng không quan tâm đến Hỷ Lạc hiện đang hoàn toàn cứng ngắc, xoay người nói với Giang Nhất Ninh, “Nhất Ninh, cảm ơn em, chúng tôi đi trước.”
Giang Nhất Ninh đứng phía sau nhìn bóng lưng hai người rời đi, thở một hơi dài, mấy lần muốn nói lại thôi, vẫn là nuốt xuống.
Hỷ Lạc nghiến răng, đỉnh đầu đầy khói đen đứng ở cửa thang máy, trong lòng không ngừng ân cần thăm hỏi người nào đó, hễ không cẩn thận là bị Lâm biến thái chỉnh à. Vì sao khi anh bệnh cô phải nhân nhượng anh, anh bình phục rồi cô vẫn không chiếm được tiện nghi gì hết?
Sắp vào thang máy, điện thoại di động của Hỷ Lạc vang lên, có một tin nhắn. Cô lấy điện thoại di động ra nhìn, màn hình biểu hiện tin của Giang Nhất Ninh, Hỷ Lạc vô thức ngẩng đầu nhìn Lâm Hạo Sơ. Anh im lặng đứng trước cửa thang máy chờ thang máy đi lên, Hỷ Lạc xem tin nhắn, thấy nội dung, cơ thể trong tích tắc cứng đờ. Lâm Hạo Sơ kéo cô, “Thang máy đến rồi.”
Tâm sự
Hỷ Lạc đứng ở cửa chờ Lâm Hạo Sơ lấy xe, trong đầu vẫn lởn vởn tin nhắn mới nhận được, “Khi nào rảnh đến phòng khám bệnh tìm tôi, có việc.” Có việc, là có việc gì đây? Anh ấy vẫn chưa khỏe sao? Là bởi vì thôi miên bị gián đoạn? Hỷ Lạc gục đầu xuống, nhìn cái bóng chính mình bị ánh mặt trời mùa đông kéo thật dài.
“Đang ngẩn ngơ gì đó?” Một cánh tay quen thuộc khoác lên vai cô, vẫn là cái giọng điệu quen thuộc, Hỷ Lạc chậm rãi xoay người, trố mắt một hồi, vui mừng không thể tin được, “Cố Doãn, anh đã trở về?”
Cố Doãn cười, thu tay đút vào túi quần, “Ừ, trở về được một tuần rồi.”
“Một tuần? Sao không nói em biết?” Hỷ Lạc lườm cậu ta, thấy Cố Doãn dần dần thu lại nụ cười, cô có chút xấu hổ dời ánh mắt, tầm mắt đảo qua trang phục trên người cậu, “Sao anh lại mặc thành như vậy?” Cố Doãn một thân trang phục nghiêm chỉnh, bộ comple màu đen làm cậu thoạt nhìn bớt một chút ngây ngô.
Buổi chiều nhận được điện thoại của Diệp Hồng, Hỷ Lạc rất bất ngờ.
Cùng với bà ngồi ghế lô trong trà quán, Hỷ Lạc nhớ tới lần trước nói với bà về bệnh tình của Lâm Hạo Sơ, trong lòng thấy có chút buồn cười. Không ngờ chỉ có mấy tháng ngắn ngủi, lại có sự thay đổi lớn như vậy. Nên nói Diệp Hồng quá máu lạnh? Hay là nên cười nhạo cái gọi là huyết thống tình thân?
Hỷ Lạc ngồi im lặng, không chủ động bắt chuyện. Diệp Hồng uống trà, cũng không mở miệng, Hỷ Lạc cũng không giục bà, bà chủ động hẹn mình, chắc chắn là có chuyện nói với cô.
Sau một lát, Diệp Hồng buông tách trà trong tay, “Hiện giờ nó thế nào rồi?”
Hỷ Lạc trầm mặc vài giây, vẫn là thành thật trả lời bà, “Sáng nay đến phòng khám bệnh làm trắc nghiệm báo cáo sức khỏe tâm lý, kết quả tốt. Lập tức có thể bắt đầu đi làm được.”
Diệp Hồng khó có được biểu hiện nào trên mặt, chỉ là cử động khóe miệng, “Vậy là tốt rồi.”
Lại là sự im lặng thật lâu, Hỷ Lạc nghĩ bầu không khí có chút buồn bực, vài lần muốn mở miệng phá vỡ sự im lặng, nhưng phát hiện thật không biết nên nói cái gì. Trái lại Diệp Hồng đã mở miệng, “Mẹ và ba nó… không phải chuyện mang vẻ ngoài như thế.”<