Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.
áp thuật đều đã thành thục hơn trước, nhưng không thể có chuyện linh lực cũng theo đó mà thâm hậu hơn được ? Chúng ta tìm kiếm, tra xét rồi loại trừ từng tấc đất thế này, ta không tin là ả còn thời gian thảnh thơi mà tu luyện tinh lực. Nếu là ta, ta thật chẳng có thời gian mà nghĩ tới nữa là.”
Có người cười khúc khích : “ Biết đâu ả lại có thiên phú phi phàm.”
Bỗng có mấy người ngự kiếm bay đến. Đám người đang tán gẫu lập tức im bặt, đợi mọt lát liền thấy mấy người kia lần lượt ngự kiếm hạ. Họ đều là thủ lĩnh của đợt truy bắt lần này thuộc phái Thiên Kiếm và Vân La.
Thu phi kiếm lại, Vân Hàn Cảnh không quan tâm đám người kia đang nói gì, cũng không cần biết còn ai chưa đến hay không, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề : “ Ba ngày sau, Kiêu Sơn, đỉnh Vong Xuyên.”
Đại diện của Vân La Phái đến cùng với Vân Hàn Cảnh là một nữ tử, dung mạo xinh đẹ, nàng mỉm cười thật tươi rồi cất giọng : “ Chúng ta đã phân tích rồi, địa điểm tiếp theo mà phản đồ muốn đến chính là Kiêu Sơn, còn tính theo tốc độ di chuyển của ả ta, nhanh nhất cũng phải ba ngày sau mới đến được.”
Không thể phủ nhận một điều, có nhiều lúc mỹ nữ rất được hoan nghênh, chỉ nhìn hiện tại, có một số người vốn bất bình với thái độ hờ hững của Vân Hàn Cảnh, định lên tiếng chỉ trích nay sắc mặt đã dịu hẳng. Đương nhiên, cũng có những trường hợp ngoại lệ, gã đệ tử của Hoàng Sơn Phái khơi chuyện lúc nãy, lạnh giọng nói : “Chúng ta đã phân tích ? Nói thuận miệng nhỉ ? Không biết các người…rốt cuộc là sao phân tích được phản đồ của Thiên Kiếm Môn sẽ đến Kiêu Sơn ?”
Đệ tử của Vân La Phái còn chưa kịp đáp lời, Vân Hàn Cảnh đã nhìn về phía gã đệ tử Hoàng Sơn Phái kia, ánh mắt như điện, bao hàm thần thức, đâm thẳng vào khiến gã đó tái mặt, lùi ra sau một bước, rồi mới thong dong đáp : “ Muội ấy sẽ đến đó.”
“ Nàng ấy sẽ đến đó.” Cùng một câu nói, Nhai Xế đang ở cách đó hàng ngàn dặm nói với kẻ bên cạnh mình.
Kẻ đó nghe vậy trầm ngâm một lúc :“ Thuộc hạ không hiểu. Đó đâu phải là một địa điểm lí tưởng.”
Nhai Xế đang xử lí các sự vụ của yêu tộc, ung dung nói : “ Ngươi nói đó không phải là địa điểm lí tưởng là bởi vì địa hình chật hẹp, có lợi cho việc phục kích chứ không thích hợp để ẩn nấp, hay là vì bên cạnh Kiêu Sơn chính là lãnh địa của chúng ta ?”
“ Cả hai.” Đại hán cao to đứng bên cạnh Nhai Xế cất giọng ồm ồm.
“ Dù vậy thì chỗ đó cũng là thông đạo duy nhất để ra hải ngoại.”
Đại hãn cao to cũng không phải chưa nghĩ tới điểm này : “ Chẳng qua cũng là cửu tử nhất sinh mà thôi.”
“ Nàng ấy là người thông minh. Đương nhiên có thể phân biệt sự khác nhau giữa cửu tử nhất snh và thập tử vô sinh.”
Đại hán kia chìm trong im lặng, lúc này mới hiểu rõ sự việc quả đúng như những lời Nhai Xế nói. Vượt qua Kiêu Sơn dưới sự phục kích củac các môn phái sẽ là cửu tử nhất sinh, nhưng nếu muốn tiếp tục ở lại trung thổ thì sớm muộn gì cũng bị các nhân sĩ tu đạo vây giết cho đến chết.
Hắn đột nhiên nói một câu ngốc nghếch : “ Đường đi của Việt cô nương vốn chẳng có quy luật gì cả, có thể những nhân sĩ tu đạo kia nhất thời chưa nghĩ đến.”
Nhai Xế không thèm ngẩng đầu lên, nói với giọng trào phúng : “ Chi bằng ngươi hi vọng nàng đột nhiên linh lực đại tiến, thần cản giết thần, ma cản giết ma đi.”
Dại hán tức thì đỏ bừng mặt.
Nhai Xế giải quyết xong công việc cuối cùng, hạ bút nói : “ Thư đã viết xong chưa ?”
“ Viết xong rồi.” Đại hán đáp, thoáng do dự : “ Vương, thực sự trong thư phải đề nghị Việt cô nương đi Kiêu Sơn sao?”
“ Ta chỉ đề nghị mà thôi.” Nhai Xế hờ hững đáp, “Hơn nữa, trước đây ngươi cũng viết thư cho nàng rồi, có lần không phải nàng đẫ đi theo phương hướng mà ngươi chỉ dẫn đó sao ?”
Đại hán đưa thư cho Nhai Xế, do dự một lát rồi nói thêm : “ Vương, thuộc hạ thấy hành vi của Việt cô nương hình như khá có cảm tình với chúng ta, chi bằng…”
“ Chi bằng cái gì ?” Nhai Xế nhận thư, vận linh lực, bức thư trong tay tức thì hoá thành một con chim, sau khi ngẩng cao đầu hót vang một tiếng thì vỗ cánh bay đi.
“ Chi bằng thu nạp Việt cô nương vào hàng ngũ của chúng ta.” Đại hán cao lớn không quên đưa lời phân tích : “ Hiện nay, thế lực của chúng ta khá yếu, lại phân tán khắp nơi, trước mắt việc đòi hỏi cấp thiết là phải làm vài chuyện đại sự để hội tụ lòng người. Hơn nữa, Việt cô nương hiểu công pháp tu luyện của nhân tộc, đây cũng chính là điểm cực kì có lợi cho chúng tay.”
Nhai Xế có chút băn khoăn : “ Nếu nàng ấy thưc sự nghiêng về phe yêu tộc.” Rồi như bừng tỉnh khỏi cơn mọng, hắn quả quyết đứng lên : “ Đi thôi, đi Kiêu Sơn.”
Thực sự, nghiêng về phe yêu tộc….
Đại hán không ngừng ngẫm nghĩ về câu noi vừa rồi của Vương, nhưng nghĩ mãi chưa ra đành chỉ còn cách im lặng đi theo sau Nhai Xế.
Kiêu Sơn, bân cạnh địa bàn của chúng ta.
Muốn vượt qua Kiêu Sơn để ra biển, yếu tố địa hình không cho phép, vậy thì tạo hỗn loạn…đẩy hoạ sang cho kẻ khác ?
Nghĩ đến đây đại hán cao to đột nhiên ngây cả người.
Muốn vượt qua Kiêu Sơn, biện pháp ổn thoả nhất, cũng là duy nhất của Việt Cẩm đương nhiên là dẫn đám tu sĩ sa