Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.

o thét chui ra.
Việt Cẩm đứng nguyên tại chỗ, chăm chú điều khiển Băng Diệm kiếm đang bị các sợi tơ quấn lấy, một lần nữa Băng Diệm Kiếm của nàng biến mất rồi lại xuât hiện, lần này kèm theo sự xuất hiện của nó là một vầng ánh sáng hình trăng khuyết ẩn chứa sức mạnh công phá.
Lớp bình phong màu lam nhạt bao quanh người Tả Ngôn Chấp trong nháy mắt vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, Băng Diệm kiếm với vầng ánh sáng chỉ còn lại một nửa, bay thẳng về phía Tả Ngôn Chấp.
Cùng lúc đó, luông kiếm khí do Tả Ngôn CHấp phát ra cũng lao đến trước mặt Việt Cẩm, rồi không hề nhân nhượng, mạnh mẽ xuyên qua nàng.
Tiếng máu thịt bị xé toạc vang lên bên tai, Tả Ngôn Chấp không chớp măst, siết chặt thanh kiếm trong tay, quay người chém xuống.
“ Keng!” Hai thanh kiếm va vào nhau, phát lên một tiếng ngân, vang đến tận chín tầng mây, Tả Ngôn Chấp không vì thế mà tự đắc, ngược lại hắn mở bừng mắt, dụng toàn bộ mười phần công lực lao thẳng sang mé bên phải. Nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước.
Khi Tả Ngôn Chấp đnag dùng hết sức để né mình thì Băng Diệm kiếm đã đến gần, ánh sáng rực rỡ loé lên rồi sau đó là máu tươi nhiễm đỏ cả tầm nhìn.
“ Keng” một tiếng, trường kiếm trong tay Việt Cẩm gãy đôi.
Tả Ngôn Chấp không đánh tiếp nữa, hắn nhắm mắt lại, tra kiếm vào vỏ, ôm cánh tay trái bị thương: “ ….Sư muội càng ngày càng tiến bộ.”
“ Sư huynh đã nhường rồi.” Việt Cẩm thu lại Băng Diệm kiếm.
“ Ta chưa từng nương tay chút nào.” Tả Ngôn Chấp lạnh nhạt đáp, rồi tiếp lời: “ Ta đoán ngươi sẽ sử dụng chiêu hư ảnh để đón kiếm khí của ta, thật không ngờ lại dám sử dụng một thanh kiếm bình thường…Ta cứ nghĩ Băng Diệm kiếm chém xuống chỉ là hư ảnh. Là ta đã thua.”
Việt Cẩm không nói gì, bởi lẽ giữa họ thực chẳng có gì để nói. Thắng được một người thì đã sao? Bên cạnh còn có bao nhiêu cao thủ khác nữa. Nhưng chỉ cần đến được nơi đó…Một nửa tâm trí nàng tập trung đến phía sau, cũng chính là chỗ Tả Ngôn Chấp ngồi xếp bằng lúc nãy.
Đang cân nhắc về khả năng thoát thân, Việt Cẩm bỗng nghe Tả Ngôn Chấp nói: “ Cuộc tỷ thí giữa ngươi và ta đã kết thúc. Hơn nữa, lúc này ngươi tuyệt đối không có khả năng thoát thân…Chi bằng bó tay chịu trói. Đợi đến lúc về đến sư môn, ta sẽ cầu xin sư tôn, ngươi cũng nên nói rõ những khúc mắc trong đó…” Giọng Tả Ngôn Chấp đột nhiên dừng lại, nhanh như cắt nắm lấy trường kiếm, chuẩn bị rút ra.
Việt Cẩm đang lặng lẽ bắt quyết cũng bắt đầu cảnh giác, nàng mặc kệ hết thảy, gom hết tất cả linh lực, cố gắng đi đến chỗ Tả Ngôn Chấp ngồi lúc nãy, nhưng không ngờ trước ngực bỗng mát lạnh, một tiếng “ hừ” khẽ vang bên tai, đồng thời một lưỡi kiếm sáng chói đã đam xuyên qua ngực nàng.
Một kiếm này đã đợi sẵn ở đó từ lâu.
Việt Cẩm có chút mơ hồ, bỗng nàng nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau: “ Ngày đó ngươi cũng sử dụng thủ đoạn ti tiện thế này để giết chết Phó sư huynh đúng không?”
Giọng nói nhẹ nhàng đặc trưng của nữ tử truyền thẳng vào tai Việt Cẩm.
Đau đớn và lí trí cùng ập đến, phản ứng bản năng nhất của Việt Cẩm lúc đó không phải là phản kháng, cũng không phải giãy giụa, mà là tự giễu vì chẳng hiểu tại sao mỗi lần nàng đắc tội với nam nhân, nhưng đến cuối cùng, những kẻ cứ quấn lấy nàng đều là nữ nhân?
Ý nghĩ vô vị này đến rất đột ngột, khiến Việt Cẩm sững ra một lúc.
Cũng trong khoảnh khắc sững lại đến ngây người đó, nàng nghe thấy tiếng rít phẫn nộ của Tả Ngôn Chấp, rõ ràng là ở ngay sát bên tai, nhưng sao nàng lại không nghe rõ chút nào.
Nàng có cảm giác, thứ lạnh lẽo đâm vào ngực mình đang động đậy, không phải được rút ra ngoài, mà là thuận thế đi chếch lên trên…Đó chính là vị trí trái tim, Việt Cẩm nghĩ.
Phải kết thúc ở đây ư? Nàng lại nghĩ…Có lã cũng không phải là quá tệ?
Ý nghĩ còn chưa hoàn thiện thì bóng tối đã ập đến.
Trên đỉnh núi chìm trong im lặng.
“ Cuối cùng cũng coi như kết thúc rồi.” Có người cảm thán buông nhẹ một câu.
“ Bọn họ hình như chuẩn bị đánh nhau thì phải?” Một người khác lại nhanh chóng tiếp lời.
Những người đang đứng trên hai đỉnh núi cao nhìn xuống. Tình thế căng thẳng như vậy chẳng phải chuẩn bị đánh nhau thì còn là gì nữa? Nghĩ đến đây, tất cả mọt người nhất loạy nhìn sang Vân Hàn Cảnh, trông chờ hán sẽ có hành động.
Nhưng Vân Hàn Cảnh chỉ đứng đó, nhìn, không lên tiếng, không động đậy.
Cuối cùng cũng coi như kết thúc. Cuối cùng cũng coi như kết thúc rồi ư? Hắn đặt tay lên chuôi kiếm, như muốn làm gì đó. Nhưng phải làm gì bây giờ?….Có thể làm gì được bây giờ chứ? Chẳng qua là tự làm tự chịu.
Ánh mắt Vân Hàn Cảnh lạnh đi, im lặng nhìn tình cảnh trước mặt một lần nữa rồi quay ngươi bỏ đi.
“ Đi rồi à?”
“ Lần này lại nổi điên cái gì nữa không biết.”
Đám người bên cạnh chỉ dám trao đổi với nhau bằng ánh mắt.
“ Chúng ta phải làm sao?”
“ Hình như vẫn còn sức, có cần tiếp tục không?”
“ Thực ra, Thiên Kiếm Môn đã ở đây rồi, chúng ta không cần nhúng tay vào việc của sư môn nhà người ta mà làm gì, huống hồ còn có cả Vân La Phái nữa.” Có người đề nghị.
“ Nói vậy cũng không sai!”
“ Cứ thế đi