XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.

nhiên dừng lại, không giơ lên, không hạ xuống. Sắc mặt Nhai Xế chuyển từ đỏ sang trắng, vô cớ tức giận quan sát xung quanh, phát hiện thì ra vừa khéo đã đi đến gần phòng của Việt Cẩm, bèn đưa tay chỉ cho nàng.
Việt Cẩm không khách khí, chào tạm biệt Nhai Xế xong liền đi thẳng vào phóng, đóng cửa, bỏ lại Nhai Xế đứng chết lặng ngoài hành lang.
Nhai Xế đứng đó không hiểu sao trong lòng cứ thấy càng lúc càng bực tức, nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi của Việt Cẩm, giọng có chút thê lương: “Cái gì gọi là rất được cưng chiều chứ? Là đang ám chỉ ta không biết quản người sao?”
Tráng hán nãy giờ vẫn đi theo sau Nhai Xế nói: “Dạ…thuộc hạ nghĩ Việt cô nương chắc chỉ nói khách sáo thôi.”
Nhai Xế dần nguôi cơn giận, chớp mắt nghĩ sang chuyện khác, nhíu mày nói: “Cho dù vậy thì câu xinh kia là có ý gì? Ngươi thấy Việt Ninh Song xinh à?”
Đã hỏi như thế, ai còn dám nói Việt Ninh Song xinh chứ? Tráng hán im lặng một lúc mới dối lòng đáp: “Hoặc có thể Việt cô nương thích kiểu như thế chăng.”
“ Mắt kém đến vậy sao?” Nhai Xế buột miệng nói, sau lại lẩm bẩm như thể đang tự nói với bản thân: “Nhưng mà kiểu đó ta không thích…”
Thực ra, chắn hẳn người ta cũng không nghĩ người thích. Nhưng những câu kiểu như thế này, gã tráng hán thông minh chỉ còn cách giữ lại trong lòng.
Đêm đã về khuya, Nhai Xế rốt cuộc vẫn không tài nào lần ra được mấu chốt vẫn đề trong câu nói của Việt Cẩm, rất nhanh sau đó hắn cùng gã tráng hán kia rời đi.
Trở lại với Việt Cẩm, khi vào phòng nàng liền ngồi xuống nghỉ ngơi, uống vài ngụm nước, rồi bỗng cau mày ôm ngực, máu từ từ rỉ qua kẽ ngón tay.
Thương thế xem ra vẫn chưa khỏi….Trong đầu Việt Cẩm có gì đó bừng tỉnh, chỉ là có chút mơ hồ.
Trở thành đệ tử nội môn, gặp lại Nhai Xế, rời bỏ Thiên Kiếm Môn, bị giới tu đạo truy sát, gia nhập yêu tộc. Từng việc, từng việc, đối với người bình thường mà nói đều là bước ngoặt quan trọng trong đời…Nhưng chỉ trong thời gian chưa đến một năm, nàng đã trù tính, trải qua quá nhiều việc như thế.
Đúng vậy, trù tính, sau đó thực hiện.
Nàng bất phàm ư? Việt Cẩm quay đầu về phía tấm gương đặt trên mặt tủ, nở nụ cười nghịch ngợm. Trong gương hiện lên hình ảnh một gương mặt với đôi môi cong, hai mắt híp lại, lấp lánh ý cười, như đeo một lớp mặt nạ.
Xung quanh lặng ngắt như tờ. Tấm gương tĩnh lặng, nụ cười trong gương cũng dần đông cứng.Việt Cẩm thu lại nụ cười, nàng nhìn mình trong gương, tự nhủ: “Ta không hối hận.”
Tay siết nhẹ, lòng bàn tay còn nồng nặc mùi máu tanh xuất hiện một viên đan dược được luyện thành từ hoa Băng Phách. Nàng lại tự nói với mình. Ta không hối hận.
Sau đó, đưa tay lên, nuốt viên đan dược.
***
Bồng Sơn, trên đỉnh Phi Loan.
“Việt Cẩm đã được Nhai Xế cứu thoát?” Trong điện Chính Đức, Thiên Kiếm chưởng môn hỏi Vân Hàn Cảnh đang quỳ bên dưới.
Vân Hàn Cảnh hơi cúi đầu, rành rọt đáp một tiếng: “Vâng.
“Con ngăn cản không kịp?” Thiên Kiếm chưởng môn lại hỏi.
Vân Hàn Cảnh im lặng một lúc: “Đệ tử chưa từng ra tay.”
“Con so với hắn thế nào?” Thiên Kiếm chưởng môn tiếp tục hỏi.
“Chưa từng giao thủ chính thức.” Vân Hàn Cảnh nói, “Chắc hắn cũng sàn sàn như nhau.”
Thiên Kiếm chưởng môn khẽ gật đầu: “Nếu vậy, cho dù con muốn ra tay cũng chưa chắc đã ngăn được hắn.”
Vân Hàn Cảnh không đáp, bởi lẽ dẫu hắn có ra tay thì kết quả cũng tám chín phần giống như Thiên Kiếm chưởng môn dự liệu, nhưng lý do chính khiến hắn không ra tay lại là nguyên nhân khác.
Thiên Kiếm chưởng môn đột nhiên thở dài một tiếng, nói: “Hàn Cảnh, tâm của con loạn rồi.”
“Đệ tử hổ thẹn với sư tôn.” Vân Hàn Cảnh đáp.
“Hổ thẹn với bản toạ thật sao?” Thiên Kiếm chưởng môn hỏi, rồi lập tức lắc đầu, “Thôi, nếu tâm đã không tĩnh, vậy hãy về phòng tĩnh tu mấy tháng đi.”
Vân Hàn Cảnh khẽ “ vâng” rồi đứng lên cáo từ.
Lúc này, giọng nói ôn hoà của Thiên Kiếm chưởng môn lại một lần nữa vang lên: “Việt Cẩm thiên tư có hạn, dù có tu luyện thêm mười năm, trăm năm nữa thì cũng không bằng một nửa của con. Nhưng tâm cơ của nó quá sâu, lần này mặc dù nói là bất đắc dĩ, nhưng căn cứ vào việc tiếp xúc với yêu tộc trước đó, chỉ e là đã có sự chuẩn bị từ trước…”
Cuối cùng Thiên Kiếm chưởng môn lại thở dài một tiếng: “Dặn dò xuống dưới, khởi động hộ sơn đại trận, các trận pháp khác cũng phải thay đổi vị trí, thứ tự, đồng thời thêm trận pháp mới vào, cùng với đó, mọi người cũng phải luyện tập trận pháp mới đi. Về phần các đồng đạo khác, nhớ thông báo cho họ một tiếng.”
Vân Hàn Cảnh quay người, sống lưng hằn đờ ra trong giấy lát, sau đó quay lại đối diện với Thiên Kiếm chưởng môn, im lặng vái chào rồi đi ra khỏi điện.
Một tiếng thở dài, từ từ vang lên, từ từ tan biến.
*
Yêu tộc mặc dù tôn ti trật tự trên dưới không rõ ràng lắm, nhưng trong hội nghị chính thức hiển nhiên không cho phép những yêu quái bình thường tham dự.
Ngay từ sáng sớm, Việt Cẩm theo lời Nhai Xế, đi thẳng đến nơi tổ chức hội nghị trong vách đá trên đỉnh cao nhất của Kiêu Sơn.
Trong đó không bày biện gì nhiều, chỉ có mấy bộ bàn ghế đá được chia làm hai