Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.
g liên tục với Bạch Cốt.
Lúc Nhai Xế ra đến tiền sảnh, cảnh tượng hắn nhìn thấy là đại sảnh bừa bộn như một bãi chiến trường, bốn đại yêu chỉ còn lại một mình Bạch Cốt đang ngồi trên đất, đám yêu khác đã bỏ đi một nửa, nửa còn lại đều xiêu xiêu vẹo vẹo hoặc nằm lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự, còn Việt Cẩm đang ngồi bên cạnh Bạch Cốt, không nói năng gì, chỉ từng ngụm, từng ngụm uống liên hồi.
Việt Cẩm và Bạch Cốt nhanh chóng phát hiện ra Nhai Xế đang đứng ở cửa. Động tác hai người không hẹn mà cực kì ăn ý: ngẩng đầu nhìn Nhai Xế một cái, rồi lại tiếp tục cúi xuống, cầm một vò rượu cụng vào nhau, uống tiếp.
Mặt Nhai Xế xanh lè.
Tráng hán bên cạnh ho lớn một tiếng: “Vương…”
Nhai Xế hít sâu một hơi, gằn giọng: “Một người mà có thể uống cho cả đám yêu quái trong đại sảnh phải nằm bò cả ra thế này à? Mất hết mặt mũi rồi còn gì!”
Thực ra mặt mũi chúng vẫn còn ở đó, có mất được đâu. Tráng hán nhìn Nhai Xế, nói thầm trong bụng.
Nhai Xế sải bước vào trong, túm lấy Việt Cẩm cả người đang nồng nặc mùi rượu lôi ra ngoài.
Việt Cẩm không phản kháng. Bạch Cốt cũng không ngăn cản.
Chỉ trong chớp mắt, Nhai Xế đã đưa Việt Cẩm đến Thiên Lang Phong – đỉnh núi thuộc về riêng hắn.
“Nàng uống nhiều rượu thế làm gì hả?” Hắn nhìn sắc mặt không tốt lắm của Việt Cẩm, lông mày càng cau lại: “Vết thương còn chưa lành, nàng không biết tìm kế rút lui sao?”
Lúc này, Việt Cẩm mới cảm nhận sâu sắc cụm từ “tên khốn kiếp dở hơi” mà Bạch Cốt nói lúc nãy, quả thực rất hợp với Nhai Xế.
“Ta bỏ lại nàng thì nàng không biết đến tìm ta à? “ Nhai Xế tiếp tục nói, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. T렬úc nào hắn lại nói câu này thuận miệng đến thế chứ?
Sắc mặt Nhai Xế bỗng trở nên cổ quái.
Việt Cẩm không chú ý, chỉ nhẹ nhàng giải thích: “ Cũng không phải uống rượu đơn thuần, lúc sau, Bạch Cốt đã dùng rượu đó để luyện công.”
Nhai Xế định thần: “Bạch Cốt quả thực tu luyện một loại công pháp có liên quan đến rượu.” Hắn quay sang nhìn Việt Cẩm: “Còn nàng? Trực tiếp uống?”
“Sao có thể chứ? Ngay từ đầu ta đã dùng công pháp hấp thụ tửu lực rồi!”
Chẳng trách lại không say. Chẳng qua là…
“Bạch Cốt đồng ý để nàng uống như thế?” Nhai Xế nhớ lại tình hình lúc nãy, bỗng thấy có phần bất mãn: “Nàng không say sao lại phớt lờ ta?”
“…Nếu huynh ngồi một chỗ không nói gì cũng không động đậy gì, uống cả một ngày trời, cho dù là nước, huynh cũng sẽ không muốn nói chuyện. Còn về phần Bạch Cốt, công pháp của ta khá đặc biệt, ban đầu hắn không phát hiện ra. Sau đó tuy biết, nhưng vì không bắt được thóp, liền không uống với ta nữa mà chuyển thành tiện thể luyện công.”
Nhai Xế “Ồ” một tiếng tỏ vẻ đã hiểu. Nhất thời, hai người chìm trong im lặng, cùng sóng vai đi về phía trước. Ánh trăng như dòng nước đổ xuống, mềm mại, lấp lánh.
Nhai Xế đang đi về phía trước đột nhiên nhớ ra chuyện gì, quay đầu định lên tiếng thì thấy Việt Cẩm hơi cúi mặt, trên khuôn mặt trắng nõn thoáng ửng hồng, thậm chí đến cả ánh mắt thường ngày vô cùng trấn tĩnh, bình thản cũng không biết do đêm tối hay do không gian tĩnh mịch mà nhuốm màu u ám, sinh ra một cảm giác mềm mại khác thường.
Khoảnh khắc Nhai Xế chỉ cảm thấy tim mình bỗng đạp cuồng loạn không ngừng.
“Hử?” Cảm nhận được ánh mắt của Nhai Xế, Việt Cẩm nhẹ ngẩng đầu lên.
Trước mắt vẫn còn lưu lại chút mềm mại vừa nhác thấy lúc nãy, Nhai Xế như bị ma xui quỷ khiến hỏi một câu: “Không giận à?”
“Gì cơ?” Việt Cẩm tỏ ý không hiểu.
“Ta bỏ nàng lại một mình….” Nhai Xế bâng quơ nói.
Việt Cẩm hiểu ra: “Đó vốn là chuyện của ta mà.” Rồi đột nhiên nàng khẽ cười, “Ta cũng đâu phải đến đây để làm tình nhân của huynh, sao có thể bắt huynh an bài ổn thoả từng việc một?”
Nhai Xế nhìn chằm chằm vào Việt Cẩm, không hề tìm thấy dù chỉ một chút miễn cưỡng trên khuôn mặt có nét cương trực nhưng cực kì thuận mắt của nàng, hắn cười rộ lên, ánh mắt sáng lấp lánh rồi tuỳ tiện đưa tay ra, gạt đi những sợi tóc xoã trên má Việt Cẩm, giọng nói chứa đầy niềm vui: “Ta luôn có cảm giác nàng rất tốt với ta.”
Việt Cẩm có phần sửng sốt, bình thản đáp: “Vậy sao? Chắc là hợp ý nhau…Ta thấy công chúa cũng không tệ: ngây thơ, dễ thương.”
Trái tim nóng hổi của Nhai Xế tức thì bị một cơn gió lạnh thổi qua, trong tích tắc đã đông cứng lại, rồi “tách” một tiếng, vỡ ra làm tám mảnh: “Công chúa…không tệ?”
Việt Cẩm khẽ “ Ừ” một tiếng, lại nói: “Rất được cưng chiều. Rất tốt, nhìn rất xinh.”
Chút kích động vừa mới nhen nhóm đã tàn lụi không còn tăm tích, Nhai Xế nhanh chóng điều chỉnh nét mặt, cười lạnh một tiếng: “Ta không chiều. Con bé vốn ỷ vào thân phận của mình, thực ra…” Nhai Xế “ hừ” một tiếng, bâng quơ nói, “ Người nên bảo vệ thì không bảo vệ đành phải tìm một con chim trĩ để giả làm phượng hoàng.”
Việt Cẩm hoàn toàn chìm trong im lặng.
Nhai Xế đợi một lúc, quay sang Việt Cẩm, thấy sắc mặt nàng hơi tái…Thấy lạnh sao? Do dự một hồi, hắn đưa tay định cởi áo ngoài của mình khoác cho Việt Cẩm thì thấy nàng nói: “Không nói những chuyện này nữa, phòng của ta ở đâu?”
Bàn tay đang cởi áo đột