Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

ba kẻ còn lại Việt Cẩm chưa bao giờ gặp, cũng chưa bao giờ nghe nói đến, nên hoàn toàn không biết rốt cuộc họ là ai.
Nhìn lướt qua một lượt, trong lòng Việt Cẩm đã hiểu được nguyên căn, nàng không để tâm đến các câu hỏi của chúng yêu, bước vào đại sảnh, mỉm cười cất tiếng: “Chào các vị.”
Đương nhiên không một ai đáp lại.
Vỗn đã đoán trước được tình huống gặp phải, Việt Cẩm cũng không để bụng, bước đến cuối phòng, đưa tay lấy một vò rượu.
Đứng cạnh nàng là một nam tử để tóc xoã, chỉ lộ ra một nửa khuôn mặt. Mắt thấy Việt Cẩm đưa tay ra, hắn nở nụ cười thâm trầm, khuôn mặt bắn ra một tia sáng màu đen về phía cổ tay Việt Cẩm.
Việt Cẩm không hề né tránh, tia sáng ấy tức thì ấn vào trong cổ tay nàng.
Môi của nam tử kia vừa nhếch lên một nụ cười khinh thường bỗng nhiên cứng đờ. Việt Cẩm không buồn ngước mắt, cầm lấy vò rượu tự rót cho mình một chén: “Tiểu muội Việt Cẩm vừa mới chân ướt chân ráo đến đây, xin cạn trước để tỏ lòng kính trọng.” Nàng đột nhiên cau mày: “Cái chén này đúng là hơi nhỏ.”
Cả đại sảnh tức thì im phăng phắc. Chỉ là hơn nửa số yêu quái ở đây đã chuyển từ xem náo nhiệt sang chờ mong. Bởi lẽ, chút nhạc đệm ban nãy đã lọt vào mắt hầu hết đám yêu quái ở đây.
Dù sao chăng nữa, ít nhất thực lực của tu sĩ này không tệ. Hơn nửa số yêu quái có thực lực yếu hơn hoặc bằng tiểu yêu ban nãy xuất thủ đã nghĩ như thế.
“Có cái nào lớn hơn không?” Việt Cẩm hỏi tiếp.
“Cái này.” Một giọng nói lạnh lẽo đột ngột vang lên.
Việt Cẩm ngẩng đầu, thì thấy một cái bát to đang lơ lửng trước mặt, trong bát còn sót lại ít rượu, chứng tỏ trước đó đã có người dùng.
Không mất thời gian đoán xem ai vừa lên tiếng, Việt Cẩm gật đầu với Bạch Cốt đang ngồi ở trong góc chăm chú nhìn mình, tán thưởng một câu, “Chính là cái này!”, rồi không làm bộ làm tịch, cầm vò rượu rót ra bát, liên tiếp uống cạn ba lần.
Hai mắt Bạch Cốt sáng lên, lập tức đứng dậy, xách theo vò rượu và một cái bát khác đi về phía Việt Cẩm.
Phần lớn yêu quái ở đây lập tức mặt nhăn mày nhó. Nhưng cuối cùng vẫn không chịu từ bỏ, tận dụng thời gian tiếp tục vố gắng, buông điệu cười khả ố: “Tiểu muội Việt Cẩm á?…Ngươi là tiểu muội của ai vậy?”
Cả đại sảnh cười ầm lên. Bạch Cốt đang đi về phía Việt Cẩm cũng vì thế mà bước chậm lại.
Việt Cẩm nghiêng đầu mỉm cười, trái lại hoàn toàn chẳng hề bận tâm: “Ta là tiểu muội của ai không quan trọng. Quan trọng là mấy ngày nữa, chưa biết chừng ngươi lại thành tiểu đệ của ta đó.”
Kẻ lên tiếng châm chọc đùng đùng nổi giận, hất đổ cả bàn: “Ả đàn bà ti tiện!”
Việt Cẩm cười lạnh, chỉ tay một cái, trường kiếm sau lưng tức thì xuất ra khỏi vỏ, kiếm quang bùng lên, cái lạnh thấu xương cùng cái nóng hừng hực lao thẳng về phía đối phương.
Yêu quái vừa gào ầm lên kia tức thì hốt hoảng, bước chân lập tức ngừng lại. Nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh, dài giọng chửi: “Ả tu sĩ khốn kiếp này, đang ở chỗ chúng ta mà còn dám lớn tiếng! Dù là do Vương đưa về thì cũng không thể để chúng ta gia mắt như thế được.”
Một câu vừa nói ra, quả thực có khoảng mười, hai mươi yêu quái đứng dậy rút binh khí. Nhưng bốn yêu quái ngồi ở bốn góc, bao gồm cả Bạch Cốt đang đi về phía Việt Cẩm lại mang vẻ mặt thờ ơ.
Việt Cẩm hoàn toàn không hề để ý đến những yêu quái vừa đứng lên, chỉ nói với gã yêu lên tiếng ban nãy với một chất giọng cực kì thâm nghiêm: “Ai đúng ai sai, cược một trận, thế nào?”
Mắt tên yêu quái kia tức thì loé sáng: “Sao, ngươi muốn tỷ thí với ta? Nếu thua phải gọi ta một tiếng ca ca đấy?”
Việt Cẩm cười, Băng Diệm kiếm đang lơ lửng giữa không trung đột ngột lao tới.
Tên yêu quái kia giật thót mình, lập tức có rất nhiều yêu quái đứng dậy, thậm chí sắc mặt Bạch Cốt và ba người kia cũng có chút thay đổi.
Chỉ trong một tích tắc.
Băng Diệm kiếm rít lên một tiếng, bổ vào cái bàn trước mặt tên yêu quái kia, ánh sáng loé lên, cái bàn tức thì trở thành cát bụi. Khi ánh sáng xanh đỏ bùng lên lần nữa, Băng Diệm kiếm đã trở lại tay Việt Cẩm.
Đại sảnh phút chốc lặng ngắt như tờ.
Việt Cẩm cầm trường kiếm, mũi kiếm chếch lên: “Thua là chết.”
Tên yêu quái kia thẹn quá hoá giận: “Ha ha, thua là chết? Tiện…”
“Lưu lại cho mình chút mặt mũi đi.” Một giọng nói dịu dàng nhàn nhã vang lên, là một nữ tử cực kì quyến rũ ngồi phía tay trái Việt Cẩm, nàng ta cười mỉa: “Miệng lúc nào cũng lớn tiếng nữ nhân với cả nam nhân, nhưng ở địa bàn mình cũng chỉ biết kết bè kéo cánh phô trương thanh thế, đến một lời thách đấu cũng không dám nhận. Thật là nhát như thỏ đế.”
Sắc mặt của gã kia từ đỏ chuyển sang tím, run rẩy cả nửa ngày, cuối cùng cũng không thốt ra nổi câu nào, quay đầu, sải bước bỏ đi.
Nữ tử quyến rũ kia chẳng thèm quan tâm, yêu kiều cười với Việt Cẩm: “Cô nương à, Vương đưa cô về là vì…” Nàng ta vốn định hỏi trực tiếp Vương có phải đã chấm trúng cô rồi không, nhưng nghĩ lại nhân tộc về phương diện này thường rất giả tạo, nghĩ một lúc lâu mới lên tiếng đầy ẩn ý: “Ờ, chúng tôi đều biết, Vương vốn anh tuấn bất phàm, bởi vậy đã khiến cô nương có cảm tình với Vương của chúng tôi phải