Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
mắt nàng, nhìn dáng vẻ lảo đảo của nàng.
Nhưng một kiếm trong tay nàng sao lại nhanh thế, mạnh thế. Sắc bén mà dứt khoát, không một chút lưu tình.
“A….”
“Aaaaaaaaaaaaaaa….” Tiếng thét lanh lảnh phá tan trời đêm lạnh lẽo.
Việt Cẩm quay sang thấy Việt Ninh Song đã đứng bên cạnh tự lúc nào, đang thét lên thất thanh.
Tầng ngăn cách trong suốt bao quanh hai người theo tiếng hét đó mà vỡ vụn, tiếng ồn ã chung quanh ùn ùn dội thẳng vào màng nhĩ, cái lạnh của vũ khí sắc bén trên tay dường như có thể làm đông cả huyết dịch. Việt Cẩm chẳng hề do dự, tuốt kiếm, tập trung linh lực, vẽ một đường lên ngọn núi chung quanh.
“Đợi đã!…” Những tiếng thét dồn dập vang lên, nhưng tất cả đã muộn.
Trong chớp mắt, biển lửa ngút trời.
Lúc đó tu sĩ rất đông, biển lửa mà Việt Cẩm tạo ra nhanh chóng bị dập tắt. Một người đứng gần đó chớp lấy thời cơ, nhoáng cái đã đến bên Việt Cẩm tìm kiếm tung tích của Nhai Xế, nhưng sao có thể tìm thấy chứ? Hắn quay sang lạnh giọng chất vấn:
“Ai bảo ngươi phóng ra pháp thuật có phạm vi lớn vậy hả?”
Việt Cẩm không đáp, chỉ quay sang nhìn đối phương.
Kẻ vừa chất vấn bắt gặp ánh mắt của Việt Cẩm, cảm giác như bị tạt một xô nước lạnh giữa ngày đông buốt giá, cái lạnh thấu tim gan, những lời chưa nói mắc nghẹn nơi cuống họng, không ᣨ nào có thể cất thành lời.
Trong cuộc thảo phạt này tất cả đều là tinh anh do các phái cử đến, rất nhanh lúc này đã đứng trước mặt Việt Cẩm.
Lên tiếng đầu tiên là đệ tử hạch tâm của Vân La Phái, hiển nhiên hắn đã nghe được vụ tranh chấp nho nhỏ trước đó, nên mỉm cười lên tiếng giảng hòa:
“Việc sư muội thâm nhập yêu tộc, mạo hiểm tính mạng mới lấy được sơ đồ trận pháp bảo vệ khiến chúng ta có thể nhanh chóng công phá Kiêu Sơn, công lao của muội ấy rất lớn. Còn về phần Nhai Xế, hắn có thể nhất thời tẩu thoát, nhưng một khi đã mất đi chúng yêu làm hậu thuẫn, hắn chẳng qua chỉ là một con hổ đã bị bẻ hết răng, chẳng có gì đáng sợ.”
Những lời đệ tử Vân La Phái nói không sai, tất cả thậm chí đã bày ra trước mắt. Từ sơ đồ trận pháp bảo vệ cho đến một kiếm bất ngờ, ai ai cũng nhìn thấy. Lúc này dù khóe mắt vẫn còn vương sát khí, nhưng Việt Cẩm nở một nụ cười khiêm tốn, nhẹ nhàng quay sang Vân Cảnh Hàn nãy giờ vẫn im lặng đứng đó: “Đại sư huynh, kiếm của huynh này.”
Mấy ngày sau, trên Phi Loan Phong đỉnh Bồng Sơn.
Mặt trời đứng bóng, Văn Lan Lâu tất thảy vẫn như xưa, tiếng nước chảy róc rách, tiếng lá reo xào xạc, cảnh vật êm đềm, tĩnh lặng.
Ánh nắng rọi qua khe cửa, chiếu lên khuôn mặt Việt Cẩm lúc này đang ngồi bên cạnh bàn sách, nàng vốn đang nhìn mông lung chợt định thần, lại lần nữa tập trung vào tia sáng đang chuyển động trong lòng bàn tay.
Đó là “Li”.
Đêm đó, sau khi nghe nàng nói Vân Hàn Cảnh lập tức lẳng lặng bỏ đi mà không cầm theo “Li”… Có vẻ như sau này cũng không muốn lấy nữa.
Vậy cũng tốt. Thực ra nàng cũng không nỡ…
Việt Cẩm mím môi, thu lại “Li”, đoạn nhìn sang yêu lang nãy giờ vẫn ngồi trước cửa nhìn nàng đầy cảnh giác.
Yêu lang nhìn vào mắt nàng, lông dựng thẳng lên, thấp giọng gầm ghè, đồng thời bốn chân đứng thẳng, vừa nhìn chằm chằm vào Việt Cẩm vừa từ từ lùi lại.
Việt Cẩm không để tâm, đứng dậy bước qua yêu lang, đi ra ngoài, gọi người vừa đi qua: “Tả sư huynh, xin dừng bước.”
Tả Ngôn Chấp dừng lại, nhưng hắn không quay đầu, lạnh lùng nói: “Lần này ta quay về là có việc cần bẩm báo với sư tôn rồi sẽ lập tức đi ngay.”
Việt Cẩm cười phá lên: “Chuyện cũ chẳng qua chỉ là lời nói đùa nhất thời, sư huynh đừng để bụng.”
Tả Ngôn Chấp cũng không bày tỏ thái độ gì, xoay người lại hỏi: “Có chuyện gì?”
“Quả thực có chuyện làm phiền đến sư huynh.” Việt Cẩm khách khí nói, “Chuyện yêu lang của muội cắn chết linh thú của huynh trước đây mặc dù đã qua lâu rồi nhưng mỗi khi nhớ lại, muội thấy hổ thẹn vô cùng, chỉ là chưa tìm được dịp nào thích hợp nên mãi chưa thể nói tiếng xin lỗi với sư huynh…”
“Có chuyện gì thì nói thẳng ra đi.” Tả Ngôn Chấp mất kiên nhẫn ngắt lời.
Việt Cẩm cười, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Không biết sư huynh có thể giúp muội tiếp tục chăm sóc yêu làng được chăng?”
Tả Ngôn Chấp thoáng bất ngờ, cau mày hỏi: “Tại sao?”
“Chỉ là bỗng nhiên cảm thấy muội không thích hợp nuôi dưỡng linh thú cho lắm…” Việt Cẩm trầm ngâm nói.
Im lặng một lát, Tả Ngôn Chấp thôi không nhìn Việt Cẩm nữa, gật đầu đáp: “Được.” Bỗng hắn lại đột ngột hỏi: “Có phải ngươi từng đắc tội với đại sư huynh?”
Việt Cẩm vô cùng ngạc nhiên: “Sao sư huynh lại hỏi vậy?”
“Bởi đại sư huynh đối xử với ngươi cực kì nghiêm khắc.” Tả Ngôn Chấp bình thản đáp, dừng một chút, hắn lại tiếp: “Lần sau có gặp đại sư huynh thì cẩn thận một chút.”
“Đa tạ sư huynh.” Việt Cẩm khẽ cười, đem yêu lang vẫn còn nhìn nàng đầy cảnh giác đến trước mặt Tả Ngôn Chấp.
Tả Ngôn Chấp nhận lấy yêu lang, trước khi đi buột miệng nói: “Vẫn chưa tìm thấy Nhai Xế, dịp này ngươi đừng xuất sơn một mình.”
“Muội biết rồi.” Việt Cẩm gật đầu đáp. Nhìn Tả Ngôn Chấp đem yêu lang xuống núi.
Yêu lang ngoan ngoãn đi theo nhưng mới đ