Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341637

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.

hái nữ dẫn Việt Cẩm đến lúc này đã bỏ đi. Việt Cẩm cũng chẳng để tâm, men theo đường cũ ra ngoài, nhưng khỉ đến một gốc rẽ, lại bất cẩn va phải một người.
“Xin lỗi.” Việt Cẩm quay sang nhìn, trong lúc vội vàng chỉ thấy một khuôn mặt xinh đẹp mà lạnh lùng.
Đó là một cô nương tầm tuổi nàng.
Đang định bước tiếp thì Việt Cẩm nghe thấy bên cạnh vang lên một giọng nói xen lẫn vẻ nghi hoặc: “Cô…”
Việt Cẩm quay lại. Lúc này đã nhìn rõ người đang đứng trươc mặt. Cô nương đó dung mạo xinh đẹp. Trên tay cầm hắc trường thương, toàn thân váy trắng ôm sát, dáng vẻ hoạt bát mà hiên ngang.
“Cô… mới đến à?” Nữ tử kia lại hỏi, mắt vẫn nhìn đăm đăm vào khuôn mặt của Việt Cẩm, xem ra vẫn chưa hết kinh ngạc.
Cô nương ấy có đôi mắt màu hổ phách, trong veo, lấp lánh, nhưng đôi con ngươi khiến người ta khi nhìn vào bỗng nảy sinh cảm giác bất an.
“Đúng vậy.” Việt Cẩm theo bản năng trả lời.
Nữ tử kia có vẻ thân thiện: “Ta là Bạch Ngọc. Theo ta nhớ thì hình như giờ chưa phải lúc mở giới môn thì phải.”
Lời nói của đối phương hoàn toàn không có ác ý, thậm chí đến cả chút tò mò cũng không, chỉ là tìm một chủ đề để hai người có thể trò chuyện mà thôi.
Việt Cẩm bỗng thấy mức độ thân thiện này có vẻ hơi quá.
“Ta và đại sư huynh được đặc cách. “
Việt Cẩm vừa trả lời vừa âm thầm quan sát Bạch Ngọc. Y phục nàng ta khác hẳn mấy thái nữ vừa rồi, mặc đù không nổi bật nhưng cũng không phải hạng tầm thường. Tư thái ung dung, điềm tĩnh, khuôn mặt toát lên vẻ cung kính nhưng không quá yếu ớt, không phải là kiểu người dễ bị người khác bắt nạt chèn ép. Bạch Bích, Bạch Ngọc…
Nghĩ một lúc, Việt Cẩm hỏi dò: “Bích ngọc vô hạ?” (Ngọc bích không tì vết).
Bạch Ngọc sững sờ trong giấy lát, không ngờ Việt Cẩm sẽ hỏi như thế: “Cô đã gặp Bạch Bích rồi à? Thế nhưng ta với hắn không có quan hệ gì.” Nói xong, nàng ta khẽ mím môi, nhìn Việt Cẩm rồi nói thêm một câu: “Bích vô hạ, ngọc hữu tì.”
Lời này của Bạch Ngọc muốn ám chỉ, giữa hai người không phải là chẳng có quan hệ gì như lời vừa nói hoặc chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi?
Hai người mới gặp nhau lần đầu, thế nên không thể dốc bầu tâm sự … Việt Cẩm thoáng do dự, mãi một lúc sau mới thấy đối phương nói: “… Phải vào trong gặp Giới chủ, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau.”
Bạch Ngọc nói, thần thái bộc lộ với vẻ mong chờ. Giây phút Việt Cẩm ngẩng đầu nhìn nàng ta, đập vào mắt Việt Cẩm là vẻ trong sáng, rạng rỡ, tràn trề hi vọng từ đôi mắt màu hổ phách.
Việt Cẩm nhẹ đáp “Ừ! Ta là Việt Cẩm.”
Sau đó, nàng thấy trong đôi mắt ấy ánh lên những tia sáng dịu dàng, tựa như gió xuân mơn man khẽ đùa trên mặt hồ xanh biếc.
*
Cho dù Bạch Ngọc thân thiện thế nào đi chăng nữa nhưng đối với Việt Cẩm, nàng ta cũng chỉ là một khúc nhạc đệm trên chặng đường mà nàng đi qua mà thôi. Nhưng điều Việt Cẩm không ngờ nhất là mình và khúc nhạc đệm nho nhỏ ấy chẳng bao lâu sau đã gặp lại, trên con đường săn đuổi yêu tộc.
Cuộc săn đuổi kéo dài một tháng đó không được thuận lợi cho lắm, không phải vì sự phản kháng ngoan cường của yêu tộc, mà vì yêu tộc dường như đã bốc hơi chỉ trong một đêm, không lưu lại một chút đâu vết.
Bạch Ngọc ngồi trên một cái cây mọc nhô ra bên vách đá, nhìn Việt Cẩm đanh mặt đâm một nhát kiếm vào ngực tên yêu tộc đang định trốn chạy. Thế nhưng, trong giờ khắc máu tươi xối xả tuôn ra, bất luận là trên mặt hay sâu trong đáy mắt Việt Cẩm, chỉ còn lưu lại một khoảng không trắng xóa, mênh mông vô tận.
“Đến giờ rồi à?” Việt Cẩm hỏi.
Bạch Ngọc hoàn hồn, nàng tung con chim trong lòng bàn tay lên: “Ừ, chúng ta có thể về rồi!”
Việt Cẩm khẽ gật đầu, ngự kiếm bay đi trước. Bạch Ngọc đang ngồi vắt vẻo trên cành cây thấy vậy cũng vung trường kiếm, gọi một trận gió nâng mình lên: “Không tò mò xem kết quả thế nào à?”
Tâm trạng vốn không tốt lắm, nhưng nhìn Bạch Ngọc đang bay đến bên mình, Việt Cẩm nhẹ nở một nụ cười: “Đứng nhất chắc chắn là không thể… Nhưng ít nhất cũng nằm trong nhóm mười tổ đứng đầu.”
“Thành tích săn giết đứng thứ năm.” Bạch Ngọc cười đáp.
“Cao hơn so với dự kiến của ta một chút.”
“Nếu cô không cố ý thả một ít đi, thì ta thấy chúng ta còn xếp cao hơn nữa kìa.” Bạch Ngọc nói thẳng.
Đồng tử Việt Cẩm co lại.
Vì đứng gần nên từng động thái dù là nhỏ nhất của Việt Cẩm cũng không qua được đôi mắt tinh tường của Bạch Ngọc, nàng ta thản nhiên nhìn Việt Cẩm: “Cô có điều gì muốn nói không?”
“Nói cái gì?” Việt Cẩm đáp, giọng rất bình thản. Nhưng nàng biết, và có lẽ người bên cạnh cũng đã nhận ra. Mồ hôi rịn ra ướt đẫm lòng bàn tay Việt Cẩm, bởi vì hoảng hốt và hối hận.
Bạch Ngọc nhìn nàng. Không biết do ánh mặt trời chỉếu rọi hay do một nguyên nhân nào khác mà dường như Việt Cẩm thấy đôi mắt kia ảm đạm trong một khoảnh khắc. Và rồi ngay sau đó, người đang sáp lại gần nàng đứng cách ra xa, bật cười khanh khách: “Ta sẽ không nói ra đâu.”
Đang định nói vài lời nhưng Bạch Ngọc đã đi trước một bước, thở dài kéo dài giọng: “Đừng hỏi câu ‘Nói cái gì’ nhé…”
Nàng ta nhăn mặt, nhưng dung nhan lại cực kì xinh đẹp, dễ thương, “Cô đứng thứ nhất