Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.

hẳng phải cũng nói trước với ngươi rồi còn gì? Hơn nữa, việc Việt cô nương đánh đổ yêu tộc rất được các bậc trưởng bối khen ngợi. Nếu ngươi cưới cô ấy thì sau này vị trí giới chủ chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”
Nói đến đấy, giọng điệu của Diệp Ngôn Viễn đã trở nên bình thản, dường như chỉ chú tâm vào phân tích thiệt hơn.
Bạch Bích cau mày, cảm giác chán ghét lóe lên nơi đáy mắt, “Nói thế thì nếu ta không cưới nàng ấy thì không thể ngồi lên được cái ghế Giới chủ sao?”
Diệp Ngôn Viễn nhìn Bạch Bích “… Nếu không phải chọn Giới chủ mà là chọn quán quân trêu hoa ghẹo nguyệt thì ngươi chính là vô miện chỉ vương (vua không ngai) rồi!”
“Đó phải gọi là phong lưu. Huống hồ là do hai bên tình nguyện, có gì sai đâu?” Kế đó lại ác ỷ bổ sung thêm một câu: “Hơn một năm đã đánh bại yêu tộc á? E là chẳng dùng thủ đoạn nào đàng hoàng, không biết có còn trong trắng nữa không?”
Trong một khắc, sắc mặt Diệp Ngôn Viễn tái đi.
Bạch Bích tinh tế nhận ra, lấy làm kinh ngạc: “Ngôn Viễn?”
“… Cái miệng của ngươi bớt ăn nói hàm hồ đi, tích chút công đức.” Hắn day trán, thở dài, “Lỡ ai nghe thấy rồi lại có chuyện. Rốt cuộc ngươi định thế nào?”
“Ngươi đừng nghe lão già kia cứ luôn mồm nói là sẽ thương lượng, ta đoán, thế nào lão cũng cho gọi Việt Cẩm, rồi kiểu gì cũng đặt vấn đề luôn.” Bạch Bích nói.
Diệp Ngôn Viễn gật đầu, khuyến khích đối phương nói tiếp.
“Ta muốn nàng ấy chủ động từ chối đề nghị của lão ta.”
“Vì nghĩ là có thể sắp xếp được việc này nên ngươi đã cho nàng ta nhìn thấy dáng vẻ ăn chơi đàng điếm của mình phải không? Thực ra, chắc gì nàng ấy đã để mắt đến ngươi.”
Bạch Bích lại ngồi xuống, uống một ngụm rượu, cười mỉa: “Để mắt đến ta? Nếu bảo ta hỏi cưới còn lâu ta mới chịu; nhưng nếu ông ta lên tiếng…” Hắn lắc nhẹ bình rượu sóng sánh màu hổ phách, “Dù nàng ta không đồng ý thì cũng sẽ không chối từ.”
Nói xong, hắn uống nốt chỗ rượu trong bình, mỉm nói, giọng đã ngà ngà say: “Kiểu như nàng ấy, ta đã gặp nhiều rồi…”
Diệp Ngôn Viễn lặng vứt cái áo choàng bên cạnh lên người Bạch Bích: “Mặc vào đi. Ngươi có dự định gì?”
Bạch Bích nhàn nhà khoác áo vào: “Ta có một chủ ý rất hay.”
“Hử? “
“Mới hơn một năm đã khiến yêu tộc hoàn toàn tan rã, nói không có gì với Yêu vương, dù có đánh chết ta cũng không tin. Bởi vậy…”
“Bởi vậy làm sao?”
“Bởi vậy… bí mật, không nói cho ngươi biết.” Bạch Bích cười khì khì.
Diệp Ngôn Viễn đùng đùng nổi giận, giật lấy chiếc áo khoác trên người Bạch Bích, quay người bỏ đi.
Bạch Bích sững sốt, la lên: “Đợi đã, đừng đi mà, lạnh chết đi được! Diệp thiếu gia… Diệp công tử… Diệp Ngôn Viễn!”
Trong khi Bạch Bích và Diệp Ngôn Viễn đang “ngâm cứu” chuyện của Việt Cẩm, thì Việt Cẩm cũng đang nghe chuyện về Bạch Bích thông qua Giới chủ.
Đây vốn là một ngôi nhà tranh bình thường, có hàng rào vây quanh, trong sân có giếng, có bàn đá, có vườn thuốc được khai khẩn từ đất hoang và một cái lồng… hình như dùng để nuôi linh cầm.
“Thích không?” Giới chủ thấy ánh mắt nàng liền hỏi. Đó là một người đàn ông khoảng chừng bốn tươi, để râu dài, khuôn mặt cương nghị mà trung hậu.
“Trông khá đặc biệt. Có phải là chim gõ kiến cánh vàng trong tuyển tập các loại dị thú “Thần Châu chí” không ạ?”
“Đúng vậy. Loài chim này rất hiếm, vậy mà con cũng biết.”
Giới chủ mỉm cười, cầm cốc trà lên uống một ngụm: “Ta có nghe nói về chuyện của yêu tộc, con làm tốt lắm, nên như thế.” Nói rồi bỗng ông đột ngột chuyển sang chủ đề khác, “Ta nghe chưởng môn của con nói, năm nay con đã hai mươi rồi phải không?”
“Vừa tròn đôi mươi ạ. “
“Từ nhỏ đã không nơi nương tựa?”
“Phụ mẫu, huynh trưởng con đều gặp nạn trong lần loạn thế hơn mười năm về trước.” “Con đã gặp Bích nhi rồi phải không?”
“Thiếu giới chủ ấy ạ? ” Việt Cẩm phản ứng có phần chậm chạp, “Đã gặp rồi ạ!”
“Con thấy thế nào?” Giới chủ hỏi, rồi ám chỉ: “Hôm nay Bích nhi đã cố tình sắp xếp gặp con, nó xem ra rất vừa ý, còn con thì thế nào.”
Đúng là một lời đề nghị thẳng thắn, không che đậy, thậm chí còn có phần sống sượng.
Việt Cẩm chưa biết phải trả lời thế nào. Nàng đã chẳng còn là cô bé mười tuổi năm nào nên dù có ngốc đến đâu nàng cũng không nghĩ rằng màn tiếp đãi vừa rồi của Bạch Bích là trò của một cậu nhóc ngây thơ mà ích kỉ với suy nghĩ thích ai thì sẽ bắt nạt người đó, vậy…
Giờ thì nàng đã hiểu.
Việt Cẩm thở phào, rốt cuộc cũng hiểu Thiếu giới chủ cùa Tiểu Chư Thiên Giới thấy mình chướng mắt ở điểm nào. Ra là nàng khiến hắn cảm thấy bị bức hôn à?
Việc kết hôn này hẳn là vì nàng đã khiến cho yêu tộc tan rã. Xem ra con đường đến với cái ghế Giới chủ của hắn không thuận lợi cho lắm…
Nghĩ một hồi, khi đã có chủ ý, Việt Cẩm ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Giới chủ đang nhàn nhã thưởng trà: “Đệ tử thấy Thiếu giới chủ cũng rất được. Chẳng qua là có một số chuyện vẫn phải xem ý của Thiếu giới chủ thế nào.”
Giới chủ có phần kinh ngạc, nhìn Việt Cẩm một lúc, gật đầu tỏ ý đã hiểu, đoạn cho nàng lui xuống.
Việt Cẩm cung kính hành lễ, đi thụt lùi mãi cho đến tận bên ngoài hàng rào.
Bên ngoài, t