Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
nh, bưng trà rót nước, ân cần hầu hạ.
“… Đúng là xấu không thể tưởng tượng nổi. Đã thế lại còn so sánh Vân công tử với một gã yêu quái chứ, e là đầu óc có vấn dề.”
Giọng nói nhẹ nhàng, ngọt ngào như rót mật vào tai.
Việt Cẩm có chút dở khóc dở cười, không thể không dừng bước. Rốt cuộc nàng cũng hiểu vì sao mình lại thấy có gì đó là lạ.
Không biết tu tiên từ lúc nào đã biến thành cung đấu.
Nghĩ đến đấy, Việt cấm không khỏi cười thầm trong bụng, chẳng buồn để ý đến thái nữ mình gặp lúc đầu, giờ đang hầu hạ mà đi thẳng đến trước người đang nửa nằm nửa ngồi trên trường kỉ, khom người chào:
“Thiếu giới chủ.”
Nam tử ngước nhìn lên, đôi mày kiếm chạm tóc mai, ánh mắt lạnh lẽo như hai vì sao, đôi môi mỏng khẽ mím khiến nàng có cảm giác như nhìn thấy nụ cười của Nhai Xế.
Việt Cẩm thất thần trong giấy lát, khi định thần lại được, nàng liền thấy hắn nhìn mình một lượt từ trên xuống dưới rồi đưa lời mỉa mai: “Ngươi chính là Việt Cẩm? Đúng là xấu không thể tưởng tượng nổi.”
… Sai rồi, hắn còn không xứng xách giày cho Nhai Xế.
Việt Cẩm thầm nghĩ, phớt lờ lời của đối phương, chỉ hỏi: “Không biết Thiếu giới chủ tìm ta có việc gì vậy?”
“Cũng chẳng có gì đặc biệt, ta chỉ muốn nhìn xem dáng vẻ ngươi ra làm sao thôi.”
“Vậy chắc đã khiến Thiếu giới chủ phải thất vọng rồi!” Việt Cẩm cười nhẹ đáp.
“Vốn ta chỉ rất thất vọng, nhưng xem ra bấy giờ đã thành cực kì thất vọng rồi.”
“Quả nhiên là thế!” Việt Cẩm vui vẻ nói.
“Hả? Quả nhiên là thế? Ngươi cũng biết mình biết người đấy nhỉ!”
Việt Cẩm cười càng tươi hơn, “Không giấu gì Thiếu giới chủ, lần đầu nhìn thấy Thiếu giới chủ, ta đã có cảm giác ngài thích hoa lệ, thích rực rỡ, giống như tiểu tì ở bên cạnh ngài vậy…” Nàng miệng cười nhưng ánh mắt lại ánh lên ý châm chọc, đưa mắt nhìn một lượt hết Thiếu giới chủ đến thái nữ kia, “Quả là vậy, không phải sao?”
Mặt Thiếu giới chủ cau lại: “Ngươi so sánh ta với một tiểu tì?” Kế đó lại nhớ đến câu “thích hoa lệ, thích rực rỡ”, nghĩ sâu xa hơn chẳng phải là… mặt hắn lúc này đã xanh lè, “Còn nói ta chỉ nhìn người qua tướng mạo bề ngoài?”
Việt Cẩm cười khúc khích.
“Ngươi!”
“Ngươi cái gì thế?” Một tiếng cười nhẹ vang lên từ trong rừng, “Bạch Bích, ngươi biết ta sẽ đến nên cố tình hoan nghênh trước à?
Giọng nói này? Việt Cẩm ngoái đầu lại liền thấy một nam tử đang thong thả đi từ trong rừng ra, thanh sam cô tịch mà chính trực, càng tôn thêm vẻ đẹp của màn mưa hoa.
Khuôn mặt với nụ cười mỉm ấy…
Việt Cẩm như bịét đánh, tự hỏi liệu có phải mình đang mơ.
Sao có thể chứ?
Khuôn mặt tương tự, giọng nói tương tự, giống y như trong trí nhớ.
Nhưng sao có thể chứ? Năm đó mọi chuyện đã kết thúc, huynh ấy đã… từ lâu.
Không biết qua bao lâu, lúc Việt Cẩm từ trong mơ mơ màng màng giật mình tỉnh lại, mới phát hiện ra bản thân trong lúc thất thần đã vô thức đi đến trước mặt người đó, còn đối phương đang cau mày khó hiểu nhìn nàng.
“Cô nương? Tại hạ là Diệp Ngôn Viễn.” Khoảnh khắc Việt Cẩm nhìn thấy nụ cười của người đó hờ hững mà xa cách, hoàn toàn không thuộc về cõi trần.
Việt Cẩm sửng sốt, nhẹ day hai bên thái dương, mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt của đối phương, nàng nói: “… Đã thất lễ rồi! Diệp công tử rất giống với một cố nhân của ta.”
Ánh mắt Diệp Ngôn Viễn thoáng sững sờ rồi mỉm cười, nói “Bọn họ thường gọi ta là Diệp tiên sinh.”
Việt Cẩm lúng túng, có cảm giác khuôn mặt cứ đờ ra, nàng cố gượng cười “Không phiền Diệp tiên sinh và Thiếu giới chủ nữa, Việt Cẩm xin cáo lui.”
Thấy người đã đi xa, sắc mặt Bạch Bích mới thả lỏng một chút, sau khi cho thái nữ kia lui xuống hắn đứng lên, bất mãn nói: “Diệp Ngôn Viễn, ngươi đến đúng lúc quá nhỉ.”
“Làm sao thế? Chẳng phải ngươi mời ta đến uống rượu đào sao?”
Bạch Bích nghiến răng “Đừng có nói là ngươi không nghe thấy những lời vừa rồi của nàng ta đấy nhé! Cái gì mà giống như tiểu tì bên cạnh, cái gì mà thích hoa lệ, thích rực rỡ…”
Diệp Ngôn Viễn cười lớn: “Có sai đâu, thích hoa lệ, thích rực rỡ, Bạch thiếu chủ của chẳng phải như thế còn gì?”
Bạch Bích tức giận “Ai thế chứ? Ta thích hoa lệ, thích rực rỡ nhưng có bao giờ nhìn người qua ngoại hình đâu… ủa?” Hắn bỗng tò mò hỏi: “Với lại ngươi tức cái gì? Người bị bức hôn là ta cơ mà!”
“Ta có tức đâu.” Diệp Ngôn Viễn nói.
“Ngươi có tức.”
“Ta không có…”
“Ta không… hơn nữa, người bị bức hôn là ngươi, ta tức làm gì” Diệp Ngôn Viễn hỏi.
”Làm sao ta biết, dù sao ngươi cũng đã tức giận.” Bạch Bích bĩu môi, “Bởi lẽ chỉ khi nào tức giận, ngươi mới gọi ta là Bạch thiếu chủ.”
“Ta có nên khen ngươi có tài quan sát không?” Diệp Ngôn Viễn cười khổ, đoạn đổi sang chủ đề chính, “Được rồi, ngươi sai người gọi ta đến, đã biết những gì rồi?”
Bạch Bích bĩu môi, “Nếu phải thành thân với cô ả xấu xí đó thì ta thà làm hòa thượng còn hơn.”
“Thế cũng không tồi! Xem như quyết định đó của ngươi đã cứu được rất nhiều cô nương. Thật là công đức vô lượng.”
“Diệp Ngôn Viễn!”
“Được rồi được rồi, ta chỉ nói đùa thôi! Thực ra, Giới chủ cũng chỉ mới đưa ra đề nghị, c