Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút
Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
công tử phá vỡ kết giới rồi. Sau đó, Giới chủ coi trọng tu vi của Vân công tử, sau khi Thiên Kiếm chưởng môn lên thỉnh tội cũng không truy cứu nữa, rồi từ đó chuyện trở thành truyền kì.”
“Ồ, kết giới này…” Việt Cẩm còn chưa nói hết, người phía sau đã chen ngang.
“Kết giới này cũng có gì là lợi hại đâu chứ.” Nhai Xế thôi không quan sát cánh cửa nữa, hờ hững phán một câu.
Kế đó, thấy vẻ mặt thái nữ bên cạnh đã trở nên khó coi, hắn lại cười mỉa châm chọc: “Tu vi của Vân Hàn Cảnh bây giờ có thể đủ để phá kết giới chứ năm đó thì chưa chắc. Chẳng qua chỉ e là nhờ có lợi khí trong tay mà thôi.
Thái nữ tức giận nói: “Tên yêu quái kia, ý của ngươi là ngươi cũng có thể phá được kết giới giống như Vân công tử?” Nói rồi nàng ta lại mỉa mai: “Nếu ngươi có thể phá được thì giờ sao lại vào cảnh tù tội thế này?”
Nhai Xế chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Việt Cẩm vốn định góp lời, nhưng thấy giới môn đã gần ngay trước mắt, nàng im lặng một lúc rồi quay sang cười, nói- “Đây là tân nhậm Yêu vương của yêu tộc, mặc dù yêu tộc và tu chân giới chúng ta luôn trong thế đối lập, nhưng nếu xét về tu vi thì hắn và đại sư huynh tương đương nhau, nếu đại sư huynh đủ sức phá kết giới thì hắn phá được cũng là chuyện bình thường.”
Thẹn quá hóa giận, vừa vào đến Tiểu Chư Thiên Giới thái nữ kia liền hất tay, nói một câu: “Chức trách đã tận, Việt cô nương, mời!” rồi hậm hực bỏ đi.
“Nàng cần gì phải khổ vậy.”
“Khổ cũng đã khổ rồi.” Việt Cẩm vừa nói vừa nhìn quanh.
“Tu vi của Vân Hàn Cảnh và ta cũng tương đương nhau, kết giới này nói tốt cũng đúng mà nói không tѴ cũng chẳng sai. Năm năm trước, thực sự hắn chưa có thực lực đến vậy.” Nhai Xế thong dong nói.
Việt Cẩm không nói, nàng đã thấy một đội vệ binh đang đi về phía mình để tiếp quản Nhai Xế.
Đội trưởng đội vệ binh là một người tầm khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, khải giáp sáng loáng, mũ trụ hình mặt thú, vai đeo cung Thanh Mộc, tay cầm thương Tinh Văn. Hắn bước lên hành lễ: “Cô nương là Việt cô nương phải không? Xin hãy giao Yêu vương cho tại hạ để tại hạ giải hắn vào ngục trông giữ.”
Việt Cẩm không nói gì thêm, thoải mái nhường đường, giao người cho bọn họ.
“Việt Cẩm.” Nhai Xế đột nhiên lên tiếng.
“Yêu vương còn muốn nói gì ư?” Việt Cẩm cười hỏi.
“Đây là mục đích của nàng? Nàng muốn vào Tiểu Chư Thiên Giới?” Nhai Xế hỏi.
“Chỉ cần có cơ hội, có kẻ tu chân nào lại không muốn lên Tiểu Chư Thiên Giới chứ?”
“Đúng thật, ai lại không muốn chứ?” Việt Cẩm lẩm bẩm, đột nhiên lại hỏi tiếp: “Một cơ hội phải không?”
Việt Cẩm nhìn Nhai Xế.
Dù sa chân đến bước này nhưng ánh sáng trong đáy mắt hắn phong thái của hắn, sự tự tin, ngạo nghễ toát lên trong từng cử động của hắn không hề suy giảm. Đó là bản năng đã khắc sâu vào cốt tủy, cho dù ở nơi thâm sơn cùng cốc cũng không bao giờ bị mài mòn, là sự kiêu ngạo, luôn nghĩ về bản thân với những gì tốt đẹp nhất.
Hắn tự hào về bản thân, tự hào về thần phận, bất luận là khi nắm vạn quân hay khi thân rơi vào chốn lao tù.
Đó là Nhai Xế, người mà nàng thích… Và cũng là người mà nàng đã phản bội.
“Tốt nhất là nàng hãy tiếp tục sống.” Nhai Xế cúi đầu, đoạn hắn bật cười, “Nhớ đó, tất cả những thứ hôm nay, sau này, tất sẽ trả lại.”
Gã vệ binh áp giải Nhai Xế đang định mở miệng mắng chửi thì Việt Cẩm đã đi trước một bước cản lại. Nàng nhìn Nhai Xế, nhẹ gật đầu, cười rất nhẹ:
“Muội nhớ rồi.”
Muội sẽ đợi.
*
Nhai Xế đi theo gã vệ binh đến một thạch thất, nơi khó có thể hấp thu linh khí. Hắn bĩu môi khinh thường, để mặc mấy tên tôm tép mà ngày thường chỉ cần phất tay là có thể giết chết dễ dàng, trói hắn lên tường.
Sau đó, bóng tối và sự tĩnh mịch bủa vây khiến hắn không thể phân biệt được thời gian.
Không biết qua bao lâu, khi ánh sáng rọi vào, Nhai Xế nheo mắt, ngạc nhiên nhìn người đứng ngược sáng:
“Đệ… thì ra là đệ?”
Đứng trong quảng trường được lát toàn bằng bạch ngọc, Việt Cẩm băn khoăn tự hỏi không biết mình nên đi về đâu, bỗng một nữ tử ăn mặc giống như thái nữ thướt tha, uyển chuyển đi đến trước mặt nàng.
Nữ tử này có thân hình đầy đặn, khuôn mặt bầu bĩnh, trắng nõn nà, đôi mắt long lanh, chưa nói đã cười: “Người có phải là Việt cô nương không?”
Cả thái nữ dẫn nàng ào Tiểu Chư Thiên và nữ tử trước mặt Việt Cẩm đều có cảm giác là lạ nhưng không nói rõ được là lạ ở chỗ nào, nàng không đắn đo, lẳng lặng quan sát nàng ta một lúc rồi mỉm cười, nói: “Đúng vậy, cô nương là…?”
“Ta là Thanh Nữ, là thái nữ phụ trách tiền điện này, mời cô nương đi theo ta.”
Việt Cẩm im lặng bước theo. Nhưng mới đi được một đoạn, nàng bỗng phát hiện có gì đó không đúng: “Chỗ này…”
Thấp thoáng có tiếng cười lanh lảnh như chuông ngân.
Việt Cẩm đi thêm mấy bước, đập vào mắt nàng là một cấy cổ thụ có tán lá như một cái ô không lồ đứng sừng sững ở phía cuối con đường, hoa nở rợp cả một góc trời. Dưới gốc cấy có một đầm nước, trong veo như bích ngọc. Và một nam tử nhàn nhã nằm trên trường kỉ, cùng một nữ tử áo trắng đang quỳ bên cạ