Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
h tất cả đều là ảo não, phiền táo, bởi vì không thể đoán được tâm tư của tôi!
Tôi quay đầu, thấy rõ trên mặt anh xuất hiện sự lo âu, hoảng loạn, nhìn tôi chằm chằm.
Vốn dĩ tưởng rằng đã nắm trong tay hết thảy, lại không nghĩ tôi sẽ có phản ứng như vậy.
Nhưng anh sao có thể hiểu được, tôi chỉ là đau lòng, chính là đau lòng anh.
Cho dù chỉ có một đêm, tôi cũng muốn xoa dịu vết thương trong trái tim anh. Ngày mai, vĩnh viễn sẽ chỉ có tranh đấu, còn có thể cố kỵ đến tôi sao?
Có một số việc, anh vẫn hiểu được, chỉ là anh đang trốn tránh. Có lẽ cho anh một khoảng thời gian, anh có thể giải quyết mọi việc, nhưng mà đã không có, bởi vì tôi, anh bị buộc đến nơi đầu sóng ngọn gió, không thể quay đầu, cũng chẳng có cách nào quay đầu.
Quả thực, là do tôi bức anh!
“Nước sẽ lạnh mất!” Đầu ngón tay tôi chạm đến mặt nước. Bàn tay anh xẹt qua ngực tôi, dồn dập thở dốc.
Trong mắt Đường Diệc Diễm dâng lên một chút u ám, đôi ngươi trở nên thâm trầm, mê loạn nhìn tôi, anh ôm chặt lấy tôi, xoay người tôi lại. Trong phòng, hơi nước vẫn quanh quẩn khắp cơ thể hai chúng tôi, trong người cũng dần dâng lên sự ấm áp làm cho mặt tôi trở nên đỏ bừng, ánh mắt trong suốt lóe ra.
Đường Diệc Diễm nhìn tôi chằm chằm, hai tay đặt trên đầu vai tôi rất lâu.Cuối cùng, anh thất bại gầm nhẹ một tiếng, ôm chầm lấy thân mình nóng bỏng của tôi, vội vàng hôn tôi, trằn trọc.
Tay anh kéo áo khoác của tôi xuống, lủi tiến vào trong cơ thể.
“Diệc Diễm… Tắm… trước!” Tôi run run né bàn tay đang tuần tra tới lui của anh, thì thào.
“Cùng nhau… Anh muốn em cùng tắm với anh…!” Đường Diệc Diễm vùi đầu ở cổ tôi, hôn lên khắp da thịt tôi, thanh âm ám ách truyền đến, giây tiếp theo, anh ôm lấy tôi, bước vào bồn tắm lớn.
Phía sau là thân mình nóng bỏng của Đường Cung Diễm, tay anh vòng quanh eo của tôi, đỡ tôi chậm rãi ngồi vào bồn tắm, nước theo bồn tắm lớn tràn ra đầy sàn. Môi Đường Diệc Diễm chậm rãi quấn lấy môi tôi. Cảm giác tê dại làm cho thân mình tôi run run, vô lực dựa vào lòng anh, hô hấp dồn dập. “Diệc Diễm…”
Giọng nói của tôi trở nên bất lực, bởi vì không thể nhìn thấy anh đang ở phía sau mà cảm thấy sợ hãi.
“Đừng sợ, anh ở bên cạnh em!” Đường Diệc Diễm dịu dàng dỗ dành tôi.
“A…” Anh đỡ lấy thắt lưng của tôi, làm mấy động tác thử thăm dò, nước lại tiếp tục tràn ra, làm cho sàn nhà ẩm ướt.
“Diệc Diễm…” Tôi kích động bắt lấy tay anh. “Diệc Diễm…”
“Diệc Diễm…”
“Không sao, anh muốn ở bên em!” Đường Diệc Diễm nhếch môi, tay vẫn không buông ra, ngược lại còn tăng thêm lực, dọc theo bụng của tôi lướt một đường xuống phía dưới, đôi ngươi sáng màu hổ phách trong mắt anh bỗng biến sắc âm trầm.
“Đường… Diệc Diễm!” Tôi bất đắc dĩ giữ lấy bàn tay không an phận của anh, sao anh lại dư thừa sức sống như vậy chứ, tối hôm qua vừa mới…
Thắt lưng đau đớn nhắc nhở đêm qua chúng tôi đã điên cuồng ra sao, nhưng hiện giờ,cảm giác đau nhức còn chưa rút đi, anh đã lại muốn…
“Không… Đừng!” Tôi nhẹ nhàng chống đẩy, trời ạ, tôi cảm giác xương cốt của mình sắp nhuyễn hết cả rồi. Hơn nữa anh đã quên sao? Hôm nay anh còn một trận đánh ác liệt!
“Anh… không thể dừng lại hả?” Mặt tôi đỏ bừng, tiếp tục oán giận, anh giống hệt một tên tiểu tử mới nếm thử tình dục lần đầu, đêm đó cũng vậy, tối hôm qua cũng thế. Chúng tôi gần như không hề chợp mắt. Tôi thật sự không còn bao nhiêu khí lực nữa!
“Không được…” Tôi chống đẩy tay, nhưng lại bị anh bắt lấy, nhẹ nhàng ấn xuống, thân mình anh lập tức đè lên trên, lửa nóng kiên định đã sẵn sàng. “Cùng lắm thì cho em ở trên, như vậy sẽ không quá mệt!” Dứt lời, anh còn trêu tức nháy mắt, vừa lòng nhìn khuôn mặt tôi đỏ ửng.
Bên tai dâng lên một trận nóng bỏng, bàn tay tôi nắm mạnh đầu vai anh, hờn dỗi: “Đường Diệc Diễm!”
Anh nặng nề cười, nhẹ nhàng mân mê miệng tôi. Tay bắt đầu vỗ về chơi đùa khắp cơ thể tôi. Rất nhanh sau đó, tôi cũng khó kìm lòng nổi, lại một lần nữa cùng anh đắm chìm trong bể dục làm cho người ta không thể tự kiềm chế này!
Thở gấp, than nhẹ!
Đầu ngón tay tôi bấm sâu vào lưng anh, khoái cảm này khiến người ta muốn ngừng thở!
“Duyệt Duyệt…”
“A…” Tôi đáp lại anh, nhắm mắt lại, gắt gao đi theo.
“Đừng… Đừng yêu cầu quá cao đối với đàn ông cấm dục ba năm!”
Mắt tôi bỗng chốc trợn to, tôi nghe được giọng nói trầm thấp bất đắc dĩ kia của anh.
Cấm dục ba năm, không lẽ… Anh không phải đã đính hôn với Trương Tuyết Ngưng hay sao?
Nhìn khuôn mặt đẫm mồ hôi của Đường Diệc Diễm, mũi tôi bỗng thấy chua xót, Đường Diệc Diễm, tên ngốc này!
Nếu có thể, tôi thật sự không muốn bỏ anh mà đi. Thật sự!
Đường Diệc Diễm hôn tôi một chút, nằm xuống bên tôi, để tôi tựa vào ngực anh, nghe tiếng tim đập cuồng loạn đang chậm rãi bình ổn của anh.
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng anh nặng nề thở dài, ngực anh phập phồng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
“Duyệt Duyệt, nhiều nhất là hai ngày, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở cùng một chỗ!”
Vĩnh viễn? Tôi hạ thấp mi mắt, anh đã từng nói cả đời này tôi đề