XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.

ễm!”
“Ba!” Chiếc ví đang nắm trong tay rớt xuống, tôi trừng lớn mắt, vội vàng túm lấy vạt áo của lái xe. “Chú nói cái gì? Lặp lại lần nữa! Nói mau!”
“Diệp tiểu thư…” Biểu tình của tôi dường như làm cho lái xe thấy sợ hãi, ông ta ấp a ấp úng nhìn tôi, lặp lại: “Bọn họ nói… nói… chiếc xe kia là… xe của tiểu thiếu gia của Đường gia!”
Diệc Diễm…
Tôi buông tay, lảo đảo lui về phía sau vài bước, lắc đầu. Sẽ không, không đâu, nhất định là nhầm lẫn, họ đã lầm rồi! Tôi muốn nhìn, tôi muốn nhìn!
Diệc Diễm!
“Diệp Sương Phi…” Giang Minh bắt lấy tay tôi.
“Giang Minh, cậu làm cái gì thế, bỏ ra!” Tôi giãy dụa, cậu ta làm gì, tôi muốn đi lên phía trước, tôi muốn nhìn, họ đã lầm rồi! Nói sai rồi! Sẽ không, Diệc Diễm! “Bỏ ra, bỏ ra…” Tôi dường như phát điên đẩy cậu ta ra, hai mắt đỏ bừng!
“Diệp Sương Phi, chị tỉnh táo một chút, chị có biết chị đang làm cái gì không?” Giang Minh gắt gao bắt lấy tay tôi, đè bả vai của tôi lại, rống giận: “Chị nhìn cho rõ ràng, đó chỉ là một người vớ vẩn, không liên quan gì đến chị hết! Đi theo tôi!”
“Không…” Tôi giãy dụa, kêu to: “Không phải! Có liên quan đến tôi, có liên quan!”
“Tôi yêu anh ấy! Tôi yêu anh ấy! Tôi không thể không có anh ấy! Không thể!”
Thân mình Giang Minh cứng đờ, bất khả tư nghị nhìn tôi, trong mắt tất cả đều là khiếp sợ, còn cả bối rối.
“Tôi yêu anh ấy, tôi yêu anh ấy…” Hai mắt tôi đỏ hồng, khóc kêu. Giang Minh buông lỏng tay, trừng mắt nhìn tôi, giống như không biết tôi.
Tôi thừa cơ đẩy cậu ta ra, liều mạng chạy về phía trước. Diệc Diễm, Diệc Diễm!
“Diệp Sương Phi…” Phía sau truyền đến tiếng gọi đầy giận dữ và thê lương của Giang Minh. Đành phải vậy, cái gì cũng đành phải vậy, bây giờ, trong đầu tôi chỉ có anh, chỉ có Đường Diệc Diễm! Đừng! Trăm ngàn lần đừng như vậy!
Diệc Diễm, em không thể mất anh!
Tôi nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía trước, thở dốc. Đuôi váy quét dài trên mặt đất, tôi tháo cả giày cao gót, để chân trần chạy đi. Dần dần cũng thấy rõ được đám người đang vây quanh xem, bọn họ đứng ở xa, chỉ trỏ, khe khẽ nói nhỏ, kinh ngạc, đồng tình, khiếp sợ.
Những bước đi của tôi dần chậm lại, từ từ đi tới từng bước một, nghe được tiếng hít thở nặng nề của chính mình, xuyên qua đám người. Một chiếc xe thể thao màu bạc xe bị xe vận tải cỡ lớn nghiền nát dưới chân, thân xe đã hoàn toàn vặn vẹo, biến dạng, vô cùng thê thảm. Giữa hàng trăm mảnh thuỷ tinh đang phân tán dưới đất, còn có… còn có dòng chất lỏng màu đỏ tươi theo bên trong xe đang chậm rãi chảy ra… Trong không khí, lan tràn mùi xăng hoà cùng mùi máu tươi.
Không… Tôi lắc đầu, nặng nề thở dốc, đó là… đó là xe thể thao của Đường Diệc Diễm, là xe thể thao của anh!
“Này cô, cô định làm gì!” Có người nhanh chóng giữ chặt lấy tôi. “Đừng qua đó, xăng đã tràn ra bên ngoài, có thể sẽ nổ mạnh!”
Anh ta trừng lớn mắt nhìn tôi, có lẽ đang nghĩ rằng chắc tôi điên rồi, biết rõ có nguy hiểm còn cố chạy tới.
Không sai! Tôi thực sự điên rồi! Là Đường Diệc Diễm, là anh!
Không được! Không được!
“Diệc Diễm! Diệc Diễm…” Tôi khóc to, tê rống. “Bỏ ra, Diệc Diễm ở bên trong, Diệc Diễm ở bên trong!”
“Này cô… cô ơi!”
“Cô đừng qua đó, nguy hiểm đấy!”
Không nghĩ tới sức lực của tôi lại lớn như vậy, tôi giãy dụa lao về phía trước, lại có vài người chạy tới hỗ trợ khuyên can tôi, không ngừng lôi kéo.
“Diệc Diễm! Mọi người cứu anh ấy, cứu anh ấy đi!” Tôi túm chặt người bên cạnh, trừng lớn mắt, cầu xin: “Cứu anh ấy, hãycứu anh ấy!”
Tôi không thể mất anh, không thể!
Cứu anh ấy đi, hãy cứu anh ấy!
“Cô à!” Bọn họ khó xử nhìn tôi.
“Cô à, đã gọi cảnh sát và xe cứu thương rồi, cũng sắp…”
“Oanh…” Đúng lúc này, một tiếng nổ đột ngột vang lên, tất cả mọi người sợ tới mức lui về phía sau, cúi đầu xuống. Ô tô nổ mạnh, ánh lửa đỏ rực phun đầy trời, ánh cả lên mặt của những người ở đây!
“Không…” Tôi thét chói tai, tê tâm liệt phế. “Không… Đừng!”
“Này cô!”
“Buông ra, các người buông ra… Chồng của tôi, chồng tôi ở bên trong, không thể… Không thể chết được! Không thể… Diệc Diễm! Diệc Diễm!” Cuối cùng, tôi xụi lơ ngồi bệt xuống. Dùng hết toàn lực cũng không thể nào đứng dậy nổi, tóc rối tung phân tán trên đầu vai, váy áo cũng đã sớm rách, khuôn mặt được trang điểm kĩ càng đã bị nước mắt rửa trôi, tựa như một người điên, tôi tựa như một người điên suy sụp ngồi ngay giữa đường. Bốn phía, mọi người đồng tình nhìn tôi, thở dài!
Xa xa, ánh lửa vẫn không ngừng bốc lên, thiêu đỏ cả mắt!
“Ba…” Tôi bỗng nhiên giơ tay lên, cho chính mình một cái tát. Diệp Sương Phi, mày ngốc thật, mày tự cho là thông minh, tự cho là có thể tính toán hết thảy, bây giờ mày chiếm được cái gì, chiếm được cái gì?
Mày cái gì cũng không có, người mày cực lực duy hộ đã không còn!
“Cô à… Cô!” Ánh mắt bọn họ có lẽ là cho rằng tôi hẳn là điên rồi.
Tôi khóc, dùng sức đánh chính mình.
“Ba, ba…”
Cho dù có người hảo tâm đến kéo tay tôi, tôi vẫn giãy dụa, hung hăng đánh mình.
“Diệp Sương Phi…” Bỗng nhiên có người gọi tên tôi, giọng nghẹn ngào.
Tôi ngừng tay. Giọng nói này… t