Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

ng thời gian anh biến mất, nhưng lần này có chút khác biệt. Chỉ mới một buổi chiều, lo âu và khủng hoảng đã khiến tôi đứng ngồi không yên, càng không ngừng đi đi lại lại trong phòng.
Mấy lần xúc động muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng lại không có dũng khí ấn số. Nếu… nếu điện thoại của tôi quấy rầy anh, nếu điện thoại của tôi làm anh do dự, nếu anh không muốn nhận điện thoại của tôi, nếu… các kiểu suy đoán kì quái hiện lên trong đầu tôi, khiến tôi buồn bực, lo âu!
Anh biết tôi sẽ lo lắng, tại sao còn không gọi điện thoại đến, hay là không thuận lợi? Hay là thất bại rồi?
Diệc Diễm… Tôi cảm thấy mình sắp điên mất rồi! Tay gắt gao nắm di động, tôi thở dài, đi thong thả từng bước, nhíu mi…!
Cho đến khi tôi rốt cuộc ngăn không được sự mỏi mệt xâm nhập trong đầu, thần kinh căng thẳng khiến tôi vô cùng mệt mỏi, nặng nề mà nằm trên giường. Mí mắt trở nên trầm trọng, bốn phía bắt đầu mơ hồ. Nhưng trước khi nhắm mắt lại, tôi vẫn không quên gắt gao nắm chặt di động trong tay.
Đang buồn ngủ, bỗng nhiên nghe được ‘Đô đô’ hai tiếng, màn hình di động hồng nhạt chiếu lên mặt tôi, tôi giật mình mở mắt ra, nhìn màn hình lóeíáng.
Là tin nhắn!
Cầm di động lên, tôi kích động ấn nút OK .
“Rất nhớ em!”
Trên màn hình là dãy số quen thuộc, khẩu khí quen thuộc!
Tôi nắm chặt di động, nhìn.
Lại là hai tiếng “đô đô”.
“Muốn ôm em vào lòng, Duyệt Duyệt!”
Trái tim tôi run lên, Diệc Diễm, em cũng vậy, rất muốn ở bên cạnh anh.
“Ổn chứ?” Tôi nhấn nút, gửi qua. Tại sao không nói chuyện Đường thị, là không thuận lợi sao?
Tôi cấp bách nhìn màn hình, một lúc lâu sau, di động vẫn không có động tĩnh gì.
“Tại sao không trả lời?” Vì nóng vội muốn biết đáp án, tôi lại bắt đầu nhắn tin, đang muốn gửi qua, di động lại vang lên.
Tôi ấn nút nghe, giọng nói nhẹ nhàng vang lên. “Diệc… Diệc Diễm!”
“Em yêu anh chứ? Duyệt Duyệt!” Giọng khàn khan của anh truyền đến, vẫn là câu hỏi đó!
“Yêu anh chứ?” Anh lặp lại đầy chua xót!
Trái tim bỗng rối rắm, nước mắt lẳng lặng rơi xuống, tôi gật đầu, nhưng không có dũng khí nói thành lời, chỉ không ngừng gật đầu, cắn chặt môi, không cho tiếng nghẹn ngào thoát ra khỏi miệng!
Tôi sợ hãi, sợ hãi phải thừa nhận. Trong lòng có quá nhiều băn khoăn, chỉ có thể yếu đuối trốn tránh hết lần này đến lần khác!
Đầu điện thoại bên kia là một mảnh tĩnh mịch. Trong không gian yên tĩnh, tôi thậm chí nghe được âm thanh lăn lộn trong cổ họng anh.
“Đô…!” Rốt cuộc, đầu dây bên kia cũng ngắt điện liên lạc, chỉ để lại thanh âm đứt quãng không ngừng vang lên bên tai tôi.
Đợi không được câu trả lời của tôi, anh đã cúp máy!
Tôi nắm di động, ngây dại ngồi trên giường, vùi đầu trong đầu gối, cuối cùng không chịu nổi sự đè nén mà khóc rống lên.
Yêu, em yêu anh, nhưng em quá sợ hãi, áp lực nhiều, đối mặt lại càng nhiều!
Em sẽ hủy hoại anh, tình yêu sẽ khiến anh bị hủy hoại!
Đường Diệc Diễm, giữa chúng ta, thứ không nên có nhất chính là tình yêu!






Hôm nay không chỉ đơn thuần là bữa tiệc sinh nhật của Giang Minh, mà còn là thời điểm tập đoàn Giang Nguyên muốn phô bày thực lực của mình với tất cả mọi người. Tiệc được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất thành phố. Tôi có thể tưởng tượng, đến lúc đó sẽ có bao nhiêu nhân vật nổi tiếng tới tham dự, mà tiền tài lại chính là yếu tố đầu tiên. Thân phận đều do tiền tài quyết định!
Đúng bảy giờ, Giang Minh trở về Giang Trạch đón tôi, cậu ta mặc một bộ âu phục được cắt may khéo léo. Thiếu niên lỗ mãng trong trí nhớ của tôi dường như đã biến thành chàng trai phong độ ngay trước mắt.
Mười tám tuổi. Lúc chúng tôi gặp nhau, cậu ta mới mười lăm, một thiếu niên tôi vẫn tưởng rằng có thể khống chế được, vậy mà lại luôn không như mong muốn!
“Mắt của chị sao lại hồng như vậy?” Giang Minh đi đến bên người tôi. Cho dù trang điểm tỉ mỉ thế nào cũng không che giấu được tơ máu trong mắt!
“Không sao, chắc là do hơi mệt!” Tôi tránh tay của cậu ta, cười cười cho có lệ.
“Sao thế, mệt à?” Giang Minh phát hiện ra biểu tình dị thường của tôi, bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay đang trở nên lạnh lẽo của tôi, khẩn trương nhíu mi. “Duyệt Duyệt, chị làm sao vậy?”
Tôi lắc đầu, chống tay lên trán, sự hoang mang trong lòng dường như đã lấp đầy lồng ngực, không thở nổi. Tôi run run nắm lấy cửa xe. “Tôi thấy rất nhàm chán, muốn ra ngoài hít thở không khí!” Cửa kính xe đã muốn mở ra, nhưng tôi lại gần như không thở nổi, nhìn đám người đang chạy về phía trước, bộ dạng thất kinh, biểu tình kinh hãi, rốt cuộc phía trước đã xảy ra chuyện gì?
Không đợi Giang Minh trả lời, tôi vội đẩy cửa xe ra, bước xuống. Chân vừa chạm đất, lái xe đã thở hồng hộc chạy về, vẻ mặt kinh hoảng “Thiếu gia…”
“Thiếu gia, phía trước xảy ra tai nạn xe cộ, rất nghiêm trọng!” Lời nói của lái xe làm cho trái tim tôi run lên, vẻ mặt của ông ta dường như còn che giấu điều gì. Quả nhiên, lái xe dừng lại một chút, đỡ lấy ngực đang phập phồng. “Bọn họ nói… nói là tập đoàn Đường thị… xe của Đường Diệc Di