Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.
trầm, lạnh lùng.
Tôi dừng chân lại, không hề xoay người, nhìn chằm chằm phía trước.
“Chị muốn như thế nào mới bằng lòng từ bỏ? Đả thương Đường Diệc Diễm, hay là huỷ hoại chị?”
Tôi rút di động ra, là Diệc Diễm!
Tôi run run nhấn phím nghe. Đầu dây bên kia, giọng nói của Đường Diệc Diễm làm cho trái tim đang đập điên loạn của tôi bắt đầu bình phục.
“Duyệt Duyệt, em ở chỗ nào? Anh tới đón em!” Tâm trạng anh dường như rất tốt, ngữ khí cũng nhẹ nhàng hẳn.
Tôi nhìn ra phía ngoài xe, vừa lúc lướt qua quảng trường của thành phố. “Em ở quảng trường phía nam!”
“Em đứng ở cửa chính chờ anh, anh lập tức đến!” Tôi nghe được đầu bên kia truyền đến tiếng mở cửa xe, bèn gật đầu nói: “Được!”
“Bác tài, phiền bác dừng trước quảng trường!”
Hôm nay không phải cuối tuần, quảng trường khá thưa thớt, tôi tìm một vị trí trong góc ngồi xuống, thở dài. Có một số việc dần dần nổi lên, tôi không thể thừa nhận sự thật.
Vận mệnh… vận mệnh lại bắt đầu đùa cợt tôi, khi tôi kiên định muốn nắm lấy hạnh phúc không dễ dàng gì mới có được, nó lại bắt đầu trêu chọc không ngừng!
Ngay lúc tôi lo lắng, màn hình LCD trên quảng trường bỗng nhiên phát tin tức. Trên màn hình, rất nhiều người nhanh chóng tiến vào đại sảnh Đường Triển, khung cảnh hỗn loạn, người mà bọn họ vây quanh kia đang bình tĩnh đi tới. Diệc Diễm!
Là Đường Diệc Diễm, một thân âu phục, biểu tình cẩn thận tỉ mỉ.
Tôi đứng lên, muốn nhìn rõ ràng, rất nhiều người ở quảng trường đều đứng lên, di chuyển gần hơn đến vị trí của màn hình.
Không thể nào!
Trái tim kinh hoàng, tôi chen qua đám đông, nín thở đợi người đó tới gần, bà ấy đang cúi đầu, suy tư điều gì đó, rồi lại xoay người… rời đi, tôi nhanh chóng bước tới, nhưng không biết có phải bởi vì tin tức của công ty Đường Triển hay không, mà quảng trường vốn không có bao nhiêu người bỗng nhiên chật ních, toàn bộ đều tụ lại đây, tôi gian nan chen qua, thẳng tắp nhìn chằm chằm bóng người đang xa dần kia.
Là bà ấy, là bà ấy, càng đến gần, tôi càng khẳng định, khuôn mặt kia, vẻ mặt ấy. Tôi kinh hãi há miệng thở dốc, lực đẩy người đang đi đường bởi vì kinh ngạc mà bất giác tăng thêm.
“Làm cái gì thế hả?” Có người oán giận la lên, tôi đã không còn có thể bận tâm nữa!
“Ê này, không có mắt hả?” Có người giữ chặt tay tôi, siết rất mạnh.
Tôi đau đến quay đầu, trước mắt là một khuôn mặt dữ tợn, hung thần ác sát trừng mắt nhìn tôi. “Con kia, đụng vào ông rồi đấy, điếc à? Mẹ nó!” Khẩu khí khó nghe trong miệng gã thẳng tắp bổ nhào trên mặt tôi, khiến người ta buồn nôn!
Tôi chán ghét nhíu mi, quay đầu lại, bóng người kia đã khuất dần. Không được, không thể đi, tôi nhất định phải làm cho rõ ràng, tôi muốn xác định đúng là bà ấy.
Là trùng hợp sao? Haylà bộ dạng tương tự?
“Bỏ ra!” Tôi giãy dụa, cánh tay truyền đến sự đau đớn. Gã đàn ông đó bỗng trợn tròn con ngươi, tiếp tục siết chặt tay. “Nói gì, hôm nay mày không bồi thường cho ông đây, thì ông đừng hòng bỏ qua!” Gã lại tiếp tục xuất ác ngôn, thừa cơ xảo trá, tôi vừa giãy dụa vừa không chịu thỏa hiệp. Đi rồi, người phụ nữ đó đã rời khỏi, càng ngày càng xa!
“Buông tay ra!” Tôi nóng nảy, dùng toàn bộ khí lực hét lên, giãy dụa đẩy gã ra.
“Con đàn bà thối tha này!” Bên tai vang lên một tiếng gầm lên giận dữ, gã tát mạnh một cái vào mặt tôi, đau rát, tôi không kịp trở tay, thân mình lảo đảo một chút, sau đó che mặt, khiếp sợ nhìn con người không biết phân biệt phải trái trước mắt này, mọi người bắt đầu xúm lại, chỉ trích.
“Nhìn cái gì, ông giết chúng mày bây giờ!” Người đàn ông tiếp tục quát tháo, mọi người đều sợ tới mức lùi về sau, loại người dã man này vẫn là không nên đắc tội!
“Con ranh, ông không cho mày biết mùi thì mày sẽ không phục!” Gã ngờ vực nhìn tôi, cao thấp đánh giá tôi một lượt, ánh mắt đáng khinh kia làm cho người ta ghê tởm. “Đừng có giả ngu với ông, vừa rồi mày làm ông bị thương, mau đền tiền thuốc đi!”
Bị thương? Hắn như một con gia súc lớn, bị tôi chạm nhẹ một chút đã bị thương?
Hắn căn bản chính là vô lại!
“Chúng ta đến bệnh viện kiểm tra!” Tôi không chịu thỏa hiệp, thân mình cách xa gã một chút!
“Mày nói cái gì?” Gã nắm chặt tay, không ngờ tôi sẽ nói như vậy, bàn tay lại giương lên đe doạ. Tôi nhớ lại sự đau đớn trước đó, theo bản năng nhắm mắt lại, né tránh, chờ một đòn giáng đến, vậy mà lại nghe thấy gã tru lên!
Tôi mở mắt ra, bàn tay đang giơ tay lên của gã bị Đường Diệc Diễm chộp lấy, chỉ dùng một chút lực mà ngón tay của gã gần như biến dạng. Gã lập tức phát ra tiếng tru giống như heo bị giết, đau đến nhe răng trợn mắt.
“Diệc Diễm!” Tôi tới gần, nhìn đám người đang vây xung quanh, trong số họ có vài người đã nhận ra Đường Diệc Diễm, hình như nghĩ tới cái gì, bèn khe khẽ nói nhỏ! Tôi giật mình cả kinh, không được, Diệc Diễm vừa mới lên làm tổng tài, Đường thị không thể xảy ra chuyện được.
“Em suy nghĩ gì thế?” Đường Diệc Diễm buông tay tôi ra, vỗ về ha