XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.

ngủn mấy chục năm, đâu có bao nhiêu năm tháng để bỏ phí, tôi và Đường Diệc Diễm đã lãng phí rất nhiều thời gian để oán hận, ngờ vực vô căn cứ. Tôi không muốn tiếp tục tiêu hao dần, lại càng không muốn mang theo tiếc nuối suốt cuộc đời.
Chỉ cần vẫn còn sống, tôi đều phải đứng bên người Đường Diệc Diễm, không thể rời đi!
“Ta vẫn luôn coi trọng cô! Ba năm trước đây, vì Giang Minh mà cô đã dũng cảm nhận sự khiêu chiến của ta. Lúc đó ta đã nghĩ, có lẽ bên người Giang Minh có một người phụ nữ như vậy cũng rất tốt!”
Tôi ngẩn ra. “Nhưng tôi so với Giang Minh…” Khi đó Giang Minh mới mười lăm tuổi, ông ấy đã nghĩ đến việc này? Tôi cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!
“Lớn tuổi hơn thì thế nào?” Dễ dàng nhìn thấu ý nghĩ của tôi, lão gia tử tiếp tục nói: “Chỉ có thích hợp hoặc không thích hợp, không có những thứ khác! Giang Minh thích cô, cô cũng biết đúng không!”
Tôi co quắp cúi đầu. “Lão gia tử, ông nói đúng, nhưng tôi không thích hợp với Giang Minh!” Tôi không yêu cậu ta!
“Tiểu Diệp, ta nghĩ Giang Minh đã sớm học tốt việc che giấu, che giấu dã tâm, dục vọng của mình, không phạm phải sai lầm giống như mẹ nó. Nhưng đêm qua, nó nói cho ta biết, nó sẽ không từ thủ đoạn để cướp lấy vị trí này của ta, tất cả… là vì muốn đoạt lại cô…”
Tôi khiếp sợ ngẩng đầu, trừng lớn mắt. “Giang Minh… hắn!”






“Cô biết không?”
Tôi lắp bắp kinh hãi.
“Vốn dĩ ta còn tưởng rằng, ít nhất nó có thể vững vàng chờ cho đến khi ta già, khi ta không thể phản kháng được nữa. Suốt mấy năm qua nó ẩn nhẫn không phải đều là vì như vậy hay sao? Nhưng vì cô, nó dám tuyên chiến với ta!” Trong mắt lão gia tử chẳng những không có phẫn nộ, ngược lại là kinh hỉ!
“Lão gia tử…”
“Tiểu Diệp, cô rất thông minh! Ta nghĩ cô vẫn luôn hiểu được, Giang Minh là con trai độc nhất của ta, cho dù mẹ nó có làm ra chuyện đại nghịch bất đạo đến thế nào, cho dù ta để cho hai mẹ con nó lưu lạc bên ngoài suốt mấy năm trời, nhưng cuối cùng, ta vẫn không thể nào mặc kệ giọt máu duy nhất của Giang gia. Cho nên, năm đó cô mới có thể đánh cược tất cả đi trợ giúp nó, đúng không?”
Lão gia tử cười cười lại khiến lòng tôi càng thêm rối loạn.
“Tiểu Diệp… Giang Minh sẽ còn vượt xa sự tưởng tượng của cô!”
Thân thể của tôi giống như bị điện giật, lặng ngắt ở nơi nào, khó có thể tin nhìn lão gia tử đang cười cười, kiểu cười đắc ý như vậy… có thứ gì đó chậm rãi khuếch tán!
Ông ấy dường như rất vừa lòng, vừa lòng với một Giang Minh do chính tay ông ấy “đúc” ra?
“Lão gia tử… Tôi đã quyết định rời khỏi đây, tôi rất cảm kích sự chiếu cố suốt ba năm qua ngài dành cho tôi!” Tim đập hỗn loạn làm tôi không muốn ở trong căn phòng này thêm một phút nào nữa. Nơi đây bỗng làm cho tôi cảm thấy sợ hãi, cảm thấy xa lạ, tất cả mọi thứ tôi từng quen thuộc dường như trở nên không giống thật, cả con người sống ở đây nữa!
Tôi không thể nào trấn tĩnh được, chỉ muốn thoát đi!
“Tiểu Diệp!” Lão gia tử đứng lên. “Ta già đi, ta sẽ buông tay để cho Giang Minh tiếp quản tất cả, cho nên… cho dù nó xúc phạm tới cô, ta cũng không thể can thiệp vào!”
Tay tôi trở nên căng thẳng. Lão gia tử, ông đang ám chỉ điều gì? Rốt cuộc, còn có bao nhiêu chuyện mà tôi không biết? Ba năm qua, lòng tôi vốn tràn đầy ý nghĩ đã nắm trong tay hết thảy, đến tột cùng còn bị lợi dụng bao nhiêu nữa?
“Ra ngoài đi!” Lão gia tử hướng về phía tôi xua tay, thở dài. “Sau này, có lẽ Giang gia chúng ta sẽ thực xin lỗi cô!” Tôi cô đơn xoay người rời khỏi, tôi vẫn không thể từ trong nỗi khiếp sợ phục hồi tinh thần lại, tất cả đều rối loạn. Hậu quả tôi căn bản không thể tưởng tượng được, lão gia tử vẫn biết hết, biết tất cả, ông ấy cũng đoán trước được cả chuyện tương lai. Chỉ có điều, tôi vẫn tưởng mình là chúa tể, thế mà lại bị đùa bỡn trong tay người khác đến là buồn cười. Suốt ba năm, quân cờ thực sự… là tôi sao?
Tôi thống khổ nhắm mắt lại rồi từ từ mở ra. Cách đó không xa, phía cuối hành lang, Giang Minh đang lẳng lặng đứng đó.
Thân mình tôi cứng đờ, lăng lăng chôn chân một chỗ, quên cả hô hấp.
“Tiểu Diệp, Giang Minh sẽ còn vượt xa sự tưởng tượng của cô!”
Rốt cuộc, rốt cuộc ông ấy muốn ám chỉ điều gì? Là điều gì?
Chúng tôi đối diện thật lâu, ánh mắt cùng giằng co giữa không trung.
Trước mắt, Giang Minh lại xa lạ đến như vậy, làm cho tôi sợ hãi!
Nhưng tôi không thể khiếp đảm. Đã xong, tất cả đã kết thúc! Bây giờ tôi chỉ cần rời khỏi nơi này, mọi thứ sẽ hoàn toàn chấm dứt. Điều tôi muốn làm chính là rời đi, không còn bất cứ sự liên quan nào đến tập đoàn Giang Nguyên!






Ba năm trước đây, tôi tự cho là mình thông minh, nhưng tất cả đều không phải!
Tôi siết chặt tay lại, cưỡng chế sự sợ hãi trong lòng, từng bước một tiến về phía trước, hướng tới chỗ Giang Minh đang đứng, không dám nhìn thẳng vào mắt của cậu ta.
“Chị muốn như thế nào mới bằng lòng từ bỏ?” Ngay tại thời điểm tôi lướt qua người cậu ta, tôi rốt cuộc cũng nghe được một giọng nói âm