Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.
ôm của anh tăng thêm làm tôi nhíu mày. “Diệc Diễm… Đau quá!”
Đường Diệc Diễm buông lỏng tay ra, mày giãn ra một chút. “Muốn cái gì anh sẽ mua cho em cái đấy, cần gì phải về thu dọn!” Khẩu khí không cho phép cự tuyệt, tay đẩy nhẹ, tôi lập tức ngã vào ngực anh. Bộ dáng hờn giận của anh bây giờ cực kì giống đứa trẻ không phân rõ phải trái
Anh rõ ràng biết tôi không có ý này.
Tôi chu miệng, bất đắc dĩ thở dài. Nhưng tính tình của Đường Diệc Diễm tôi đã quá rõ ràng, đành phải trấn an. “Em chỉ là trở về nói rõ một chút, để sau này họ không đến quấy rầy chúng ta nữa!”
“Thật không?” Anh hồ nghi nhìn tôi, khẩu khí có chút buông lỏng.
Tôi gật đầu lia lịa.
“Vậy anh đi với em!”
Tôi lắc đầu. Đường Diệc Diễm lập tức khó chịu nhíu mi.
“Diệc Diễm, anh còn chuyện Đường thị quan trọng hơn, đây chỉ là việc nhỏ, chúng ta sẽ thu xếp việc riêng, sau đó buổi tối có thể gặp mặt!” Anh còn phải đi, nhưng thấy thiếu gia lại mất hứng, tôi cũng vội vã giải thích. Thật ra, chỉ cần tôi mềm mại một chút, Đường Diệc Diễm vẫn sẽ đồng ý!
“Tên tiểu tử kia…” Trong mắt Đường Diệc Diễm có sự do dự, lo lắng nhếch môi. Tôi ngẩn ra, hóa ra, anh lo là Giang Minh!
“Diệc Diễm, ba năm qua Giang lão gia đối xử với em vô cùng ưu ái, về tình về lý em đều phải nói một tiếng với ông ấy!” Còn Giang Minh, tôi cũng phải giải thích với hắn.
“Em… Em làm tất cả… còn… còn không phải là vì vĩnh viễn cùng anh… bên nhau hay sao!” Tôi ấp a ấp úng, không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Diệc Diễm, mặt đỏ bừng, cúi đầu, tay kéo góc áo anh.
“Duyệt Duyệt…” Có lẽ Đường Diệc Diễm không ngờ tôi sẽ nói như vậy, kích động ôm vai tôi, buộc tôi nhìn thẳng anh, hân hoan chặt, rồi lại buông ra, vẻ mặt vui mừng, khẩn cấp hôn tôi, tay vỗ về chơi đùa cơ thể của tôi. Nháy mắt, nhiệt độ trong phòng ngủ lại bắt đầu tăng cao. Anh nhẹ nhàng nghiêng người, tôi nằm dưới thân anh, trong mắt Đường Diệc Diễm tràn đầy say mê nhìn tôi, thân mình khó nhịn mấp máy, tay cũng không nhàn rỗi.
“Diệc Diễm…”
“Ơi?” Anh vùi đầu ở cổ tôi, khẽ đáp.
“Còn… còn phải đến Đường Triển… công… công ty nữa!” Bởi vì sự khiêu khích, vỗ về chơi đùa của anh, hơi thở của tôi lại bắt đầu không ổn, đứt quãng nói.
“Để cho mấy lão già kia đợi thêm một lát… không chết được đâu!” Đường Diệc Diễm mạnh mẽ cởi áo mình ra, ném qua một bên.
“Nhưng… nhưng anh vừa mới tắm!”Tôi yếu ớt phản kháng, nắm chặt vai anh, bất lực tiếp nhận lửa nóng trên thân thể anh, thở gấp.
“Lát nữa tắm lại cũng được!” Đường Diệc Diễm chuyển động thân mình, đẩy tay tôi ra, buộc chân của tôi vòng qua hông anh, thân mình ép xuống, gầm nhẹ. “Để… để anh giúp em… cùng tắm rửa… A! Trời ạ!” Anh đâm vào cơ thể của tôi, chặt chẽ tiến sâu vào bên trong, thoải mái kêu lên, khoái cảm cực hạn hỗn loạn, thân mình không chịu khống chế!
“Nhưng… Nhưng… A!” Ý đồ giãy dụa của tôi lại bởi vì anh đâm mạnh mà thét chói tai, hạ thân cảm thấy viên mãn, cảm giác tê dại làm cho tôi nhanh chóng im lặng, cắn môi, rốt cuộc nói không ra lời, chỉ có thể phối hợp cùng anh.
“Em… em thật sự quá mê hoặc!” Đường Diệc Diễm cúi đầu xuống, trừng phạt dùng sức hôn tôi, thân thể cũng đồng thời đong đưa kịch liệt.
“A…” Anh ngẩng đầu lên, hạ thân co rúm, gầm nhẹ.
Kế tiếp, không cần bất kì điều gì nữa, chỉ cần thân thể phù hợp, tinh thần thoải mái.
Căn phòng quay cuồng…
Chờ tôi mặt đỏ tim đập rời khỏi khách sạn đã là một giờ sau đó. Khoé miệng Đường Diệc Diễm cong lên cười thỏa mãn, ôm tôi, thích ý đi trên đường.
“Đợi điện thoại của anh, cẩn thận một chút!” Đường Diệc Diễm thay tôi ngăn một chiếc xe taxi, lo lắng dặn dò thêm lần nữa.
Tôi gật đầu nhìn anh, do dự cắn môi. Một lát sau, tôi khẽ kiễng chân, nhẹ nhàng hôn lên má anh. “Anh… cũng vậy!”
Mặt tôi đỏ bừng.
Đường Diệc Diễm sửng sốt, cười cười, nhân lúc tôi còn chưa kịp phản ứng, anh kéo tôi lại, trằn trọc hôn sâu, bàn tay đặt sau lưng tôi khẽ vuốt, lát sau, anh mới buông ra, trêu tức cười. “Đây mới gọi là hôn!”
Một lão nhân uy nghiêm, ba năm trôi qua tựa hồ không thể lưu lại trên mặt ông ta bất cứ dấu vết nào. Vẫn phong thái nghiêm nghị như ba năm trước, khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy ông ấy, bởi vì rất ít khi cười mà khóe miệng cũng chỉ có vài nếp nhăn nhợt nhạt.
Trên thái dương của ông ấy dường như có một vết sẹo khá mờ kéo dài từ đỉnh đầu đến gần tai phải. Nghe nói, đó là vết thương của một thời tuổi trẻ ông ấy dốc sức dựng nghiệp lớn. Tập đoàn Giang Nguyên đời trước là một hắc bang, mà Giang lão gia tử lập nên từ vị trí nhỏ nhất, một đường chém giết cho đến bây giờ.
Giang Minh lại là con trai độc nhất mà ông ấy sinh được khi tuổi đã gần bốn mươi.
“Lão gia tử!” Tôi trấn tĩnh đứng trước mặt ông ấy, đối diện với ánh mắt đang nghiền ngẫm kia.
“Tiểu Diệp, cô đã có quyết định?” Lão gia tử đi thẳng vào vấn đề hỏi tôi, hẳn là ông ấy đã biết được tất cả. “Cô định cùng với người kia ở cùng một chỗ, rời khỏi tập đoàn Giang Nguyên?”
Tôi gật đầu. “Tôi… không muốn lại bỏ lỡ!” Đời người ngắn