Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2205 lượt.
ng vô cùng ngạc nhiên nhìn lại đây. Cô có chút bất đắc dĩ, suy nghĩ một chút, xoay người tiến đến bên tai Nguỵ Tông Thao hỏi: “Em có thể nói một chút không?”
Mặt Nguỵ Tông Thao không chút thay đổi, nhìn Smith chăm chú. Người ngoài không nhận ra đựơc tình trạng của anh nhưng Dư Y biết anh đã tức giận rồi.
Nguỵ Tông Thao trầm giọng nói: “Được.”
Dư Y đứng thẳng dậy, rút tay mình ra, nhìn Smith cười, cánh tay nhẹ nhàng khoác lên lưng ghế dựa, có chút nghịch ngợm: “Tôi vẫn cho là tôi học y, tương lai chỉ có thể cống hiến cho giới y học, không ngờ rằng bây giờ lại là một cống hiến lớn cho sự nghiệp đánh bài!”
Mọi người sửng sốt, không khỏi ôm bụng cười. Không khí căng thẳng lại được tạm thời hoá giải, thì ra người phụ nữ lại là một bác sĩ, mọi người không hề coi thường nữa.
Nguỵ Tông Thao hơi cong cong môi không thể nhận ra, lại muốn nắm lấy tay của cô nữa, vừa mới đụng tới thì bị cô lặng lẽ đánh ra. Dư Y đứng thẳng, không nhanh không chậm nói: “Thì ra là ông Smith thích chơi trò xưa. Lúc trước bố già đã kể với tôi, ngày xưa đánh bài thích cá cược chân tay, có đôi khi còn có thể cầm súng có một viên đạn, hai người thay nhau nhắm vào màng tang của mình, loại này là cá cược tánh mạng.” Cô dừng một chút: “À, bố già chính là ông lão Nguỵ.”
Thì ra cô ta cũng quen biết ông lão Nguỵ, mọi người không khỏi nhìn vào thật nghiêm chỉnh.
Dư Y làm vẻ bộ dáng buồn rầu, mày hơi hơi nhíu lại, nhưng khoé miệng còn hơi vểnh lên. Khuôn mặt này rất là vui mắt, bất luận là làm biểu cảm gì đều đẹp cả, phù hợp nhất hẳn là làm nũng, tin rằng người đàn ông nào cũng đều vui lòng chiều theo cô. Nhưng cô cũng không có làm nũng, chân mày thả lỏng ra, cô nói: “Nếu ông Smith thích chơi trò xưa thì đương nhiên là phải chìu theo ông. Nhưng mà lấy tôi so với toà nhà thì tôi cảm thấy người và vật không có đồng giá trị. Tôi không có giá bằng ông Smith, ông Smith tuỳ tiện ký một chữ liền giá trị thành ngàn triệu, tôi chỉ so được với một cánh tay của ông Smith.”
Dáng vẻ của cô thật biếng nhác, giọng nói nhẹ nhàng bay bổng truyền tới trong tai của mọi người, nhưng làm cho người ta sởn tóc gáy: “Cho nên, không cần toà nhà gì cả, cần một cánh tay của ông là được rồi. Ông có đánh cược hay không?
Tất cả mọi người ngẩn ngơ tại chỗ, vô cùng ngạc nhiên đánh giá người phụ nữ này một lần nữa.
Mặt Smith đỏ lên, hung hăng nhìn trừng trừng Dư Y, nắm tay thiếu điều muốn bóp nát.
Ông ta đã nghĩ không có khả năng là Nguỵ Tông Thao sẽ đồng ý cá cược người phụ nữ của mình trước mặt công chúng, không ngờ rằng cuối cùng là người phụ nữ này mở miệng. Ông ta nghĩ rằng người phụ nữ của Nguỵ Tông Thao chỉ là một nhân viên bán hàng ở tầng chót nhất, không ngờ rằng cô ta lại là một bác sĩ, thậm chí còn quen biết với bố già.
Hơi lạnh máy điều hoà dường như không có tác dụng, sau lưng ông ta đều là chi chít mồ hôi. Hiện giờ ông ta đã thật sự đâm lao phải theo lao, đã không còn khả năng thu lại lời nói của mình, nếu không thì khi ông ta đi ra khỏi phòng đánh bài này, ông ta cũng sẽ không thể sống yên trong giới kinh doanh!
Cũng không nghĩ là Dư Y đột nhiên bật cười: “Tôi biết vừa rồi ông Smith đã nói giỡn, tôi cũng đã không biết lớn nhỏ một hồi, hy vọng là ông Smith không để ý đến.” Cô liếc mắt nhìn nhân viên phụ trách thẻ đánh bài, nói: “Ông Smith cũng tố theo ba mươi triệu Mỹ kim.”
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, chỉ có Smith còn căng thẳng toàn thân, tay cầm bài không tự chủ được run lên. Không đợi cho ông ta mở miệng, Nguỵ Tông Thao ở đối diện đã nâng tay lên, nói: “Chờ một chút, vừa rồi ông Smith còn tố thêm một toà nhà lớn ở nước Mỹ, không biết là giá trị bao nhiêu, tôi cũng tố theo đồng giá trị như vậy, xin mời các vị ở đây làm chứng.” Anh cong môi, ra hiệu cho Smith: “Ông Smith, có thể mở lá bài tẩy ra được chưa?”
Bên trong phòng bài, tất cả hô hấp đều ngưng lại, mọi ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào lá bài trong tay của hai người. Bọn họ đã hoàn toàn quên mục đích ban đầu là giúp vui, cũng quên đi bữa tiệc ăn uống linh đình ở bên ngoài, chỉ muốn chờ đợi kết quả của ván bài này, còn mạo hiểm kích thích hơn so với kết quả của đại hội vua bài.
Hai lá bài tẩy lẳng lặng nằm trên bàn rốt cuộc bị người ta cầm lên, tốc độ chầm chậm kéo dài, hé ra 10 rô, là sảnh. Ông Smith cầm bài, trán đầy mồ hôi.
Đầu bên kia là Nguỵ Tông Thao có vẻ không chút để ý gì, vắt chân dựa lưng vào ghế ngồi, nói: “Nhất Nhất, em tới đây.”
Kết quả ván bài này vô cùng lớn, để cho người phụ nữ này công bố. Cô không luống cuống không chối từ, không nói hai lời liền tiến lên một bước, ngón tay mềm mại, trắng nõn đặt lên mặt trái của lá bài, chậm rãi nhấc lên một góc, lật qua, nhẹ nhàng đặt trên mặt bàn.
Người đàn ông này từng bước một dẫn dắt đối thủ cá cược thêm, khiến cho đối phương không còn đường lui, thắng bại đã quá rõ ràng khi anh đưa tay lên nói “Chờ một chút”, nhưng mọi người vẫn cứ mong đợi tận mắt chứng kiến.
Quả nhiên là hé ra con Q, con Q cơ này quyết định ván bàn vô cùng lớn này. Nguỵ Tông Thao thắng ván này, bốn mươi sáu triệu Mỹ kim cộng th