Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.

uông tiếp tục, bỗng nhiên nhìn thấy Nguỵ Tông Thao xoay người lại: “Tự nguyện?” Giọng nói trầm thấp nặng nề, trùng hợp khuất ánh sáng, thấy không rõ vẻ mặt của anh.
Ngô Văn Ngọc sửng sốt, lập tức phản ứng lại, nhanh chóng gật đầu nói: “Đúng đúng, Mã Đế Na có tìm tới, nhưng mà tôi nghĩ là cô ấy tự nguyện, ngày thường quan hệ nam nữ của cô ấy tương đối lung tung. Tôi biết lần này là tôi sai rồi, bất luận như thế nào thì tôi cũng phải đi thông báo cho quản lý. Tôi đã sai rồi anh Nguỵ, tôi thật sự không có cố ý…”
Những lời này của cô ta còn chưa có nói xong, bỗng nhiên phía sau đi tới một người phụ nữ, mặc một cái váy hoa dài tới mắt cá chân, mái tóc dài vừa đen vừa thẳng rũ xuống ở sau lưng, đi tới trước mặt Nguỵ Tông Thao. Nguỵ Tông Thao vuốt vuốt tóc cô ta, nói: “Rửa mặt sao rửa lâu như vậy?”
“Vâng.” Cô ta nói: “Cơm trưa hơi có nhiều dầu mỡ.”
Ngô Văn Ngọc ngạc nhiên sợ hãi, nhìn nhanh về phía bóng dáng đang nói kia, cánh tay đang chống trên đất đột nhiên run rẩy dữ dội. Cô ta nghe thấy Nguỵ Tông Thao trầm giọng nói: “Ngày hôm qua em không có ăn gì cả, vừa rồi quả thật không nên ăn nhiều dầu mỡ. Anh đã kêu nhà bếp nấu cháo để em ăn một chút.”
Anh nói xong, lại liếc Ngô Văn Ngọc đang quỳ trên đất, thản nhiên nói: “Cô nói tiếp đi, tôi còn muốn nghe.”
Hai chân của Ngô Văn Ngọc cứng ngắc, thân trên run rẩy, nhìn thấy người phụ nữ mặc váy dài chậm rãi xoay lại thì đúng là Dư Y, người mà vào buổi chiều ngày hôm qua sau khi đi lên lầu năm mươi tám liền biến mất.
Người cô ta mềm nhũn, đột nhiên tê liệt ngã xuống.
Cái ly Dư Y để ở quầy bar đã tìm không thấy đâu, cà phê ở trong máy pha cà phê không có vấn đề gì. Nguỵ Tông Thao đã phái Trang Hữu Bách điều tra qua, chứng cứ bỏ thuốc đã biến mất.
Ngô Văn Ngọc thật sự đã nhận được điện thoại của phòng khách sạn. Nếu điện thoại là từ tổng đài gọi tới thì còn có ghi âm có thể tra ra, đáng tiếc điện thoại lại là từ phòng khách sạn gọi tới, chẳng những không có ghi âm, ngay cả người gọi điện thoại cũng không có thấy mặt.
Nguỵ Tông Thao đã ngồi xuống sô pha, thấy Dư Y ăn cháo thơm ngào ngạt, anh cong môi lên một chút, không nhanh không chậm nói: “Tôi không có tính kiên nhẫn, tốt nhất là cô khai ra rõ ràng một lần.”
Ngô Văn Ngọc vừa ăn năn vừa oán hận, xiết chặt nắm tay cố gắng mạnh mẽ chống đỡ. Giờ phút này cô ta đã sớm lệ rơi đầy mặt, đôi mắt ngấn lệ mịt mờ nhìn về phía Dư Y. Thấy Dư Y đang nhàn nhã ăn cháo, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu cười với cô ta, Ngô Văn Ngọc ước gì có thể xé rách mặt của Dư Y. Nhưng bây giờ cái gì cô ta cũng không có dám làm, thậm chí như là tê liệt, hai chân đều không động đậy được. Hơn nửa ngày cô ta mới mở miệng: “Tôi… Ngày hôm qua tôi thật sự có nhận được điện thoại của phòng khách sạn, thật là ông Smith muốn rượu.”
Chẳng qua là cú điện thoại kia đã gọi trước đó vài phút, vào lúc Dư Y đang tìm ly nước ở khắp nơi. Sau khi cô ta cúp điện thoại thì tâm tư khẽ động, lấy ra thuốc bột đã được chuẩn bị từ lâu, vẩy một chút vào trong ly nước, sau đó mới nhắc nhở Dư Y. Lúc Dư Y uống cà phê thì đúng lúc có một cú điện thoại khác gọi tới nữa, sau khi cúp điện thoại thì cô ta kêu Dư Y đi đưa rượu.
Nguỵ Tông Thao gật gật đầu, cũng không có tỏ thái độ gì, mà là đột nhiên hỏi: “Từ đâu mà cô biết ông Smith?”
Ngô Văn Ngọc run cầm cập nhớ lại: “Vài ngày trước tôi đã đưa rượu tới sòng bài, nghe được… Nghe được ông Smith đang… đang nói chuyện phiếm với khách…”
Nguỵ Tông Thao nhướn nhướn mày, ngay cả Dư Y cũng bỏ chén xuống, lẳng lặng nhìn Ngô Văn Ngọc.
Ngày đó Ngô Văn Ngọc ở nhà đợi cho đến trời sáng, từ đầu cho đến cuối cũng không thấy A Lực đến như đã hẹn. Cô ta vô cùng căm hận, ước gì có thể giết chết Dư Y. Lúc trước không có Dư Y, mỗi ngày A Lực đều ngủ lại ở chỗ cô ta. Dư Y vừa xuất hiện thì A Lực đã thấy những người phụ nữ khác chướng mắt.
Cô ta không rõ Dư Y xinh đẹp ở chỗ nào, khi bưng rượu đi sòng bạc thì thất thần. Có một người đàn ông đột nhiên kêu cô ta qua, đúng lúc cô ta nghe thấy người bên cạnh nói: “Phụ nữ Á Đông không giống như người thường, cô ấy chân chính là người phụ nữ Á Đông, rất đẹp.”
Người khách ở bên cạnh hỏi: “Ông Smith có hứng thú với cô ta?”
Ngô Văn Ngọc không khỏi nhìn qua, theo tầm mắt của bọn họ, đúng lúc nhìn thấy Dư Y đang bưng khay chậm rãi đi qua từ xa xa.
Ông Smith cười nói: “Đương nhiên là có hứng thú, nhưng mà không biết cô ấy có bằng lòng hay không.”
Đối phương cười nói: “Có người phụ nữ nào lại từ chối ông Smith chứ, cho dù có phản kháng, đút cho chút thuốc thì có thể khiến cho cô ta trở nên hiền lành!”
Trong lòng Ngô Văn Ngọc khẽ động, lập tức hỏi thăm người ta thì mới biết người ở lầu năm mươi tám này là ông Smith lưu tình khắp nơi, trong vài ngày đã ngủ qua với vài người phụ nữ rồi.
Ngô Văn Ngọc lén mua về vài viên thuốc nghiền thành bột, vẫn luôn tìm cơ hội. Đúng lúc ngày hôm đó cô ta đã nhận được điện thoại gọi đến từ phòng khách sạn, cô ta nghĩ rằng ngay cả ông trời cũng giúp đỡ cô ta, không kịp suy nghĩ nhiều liền lập tức hành động.
Ngô Văn Ngọc rốt cuộ