Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

êm một toà nhà lớn ở nước Mỹ. Một ván bài nho nhỏ giúp vui làm rung động lòng người!
Smith chết lặng ngồi trên ghế, tay chân tê liệt, không thể đứng dậy nổi.
Không khí trong phòng bài đã thay đổi, không còn thích hợp để chơi bài nữa. Mấy người thổn thức một hồi, đều rời khỏi phòng đánh bài, ngây người trong tiếng nhạc tao nhã của bữa tiệc một lúc lâu, nhưng vẫn không thể hoàn toàn khôi phục lại bình thường.
Nguỵ Tông Thao còn lại trong phòng bài, trầm giọng ra lệnh cho người rời đi cuối cùng khoá cửa phòng bài lại. Đám người vừa đi thì anh lập tức ôm Dư Y đến trên bàn bài. Dư Y hét lên một tiếng, vội vàng quàng lấy cổ của anh, không đợi cho cô kịp phản ứng lại thì ngực liền truyền đến luồng khí nóng bỏng. Nguỵ Tông Thao đang gặm cắn cách làn voan mỏng, giọng nghèn nghẹn hỏi: “Ai cho em mặc loại quần áo này?”
Dư Y cọ cọ, cười nói: “Mã Đế Na chọn cho em, có đẹp không?”
Nguỵ Tông Thao ôm chặt eo cô, chậm rãi ngẩng đầu, hôn lên cổ cô, nói: “Lại là người phụ nữ đó.”
Dư Y rên rỉ, đẩy đầu của anh ra. Nguỵ Tông Thao cắn cô: “Em có biết vừa rồi thắng bao nhiêu hay không?”
“Em biết.” Dư Y đẩy không ra đầu của anh, cúi đầu la lên: “Đau.”
Bàn tay của Nguỵ Tông Thao đã tiến vào giữa hai chân của cô: “Có một nửa là em thắng cho anh, có biết hay không?”
Dư Y cười ha ha: “Vậy anh phải chia cho em sao?”
Nguỵ Tông Thao buồn cười, ôm lấy khuôn mặt của cô hôn lên một ngụm: “Muốn không?”
Mắt Dư Y sáng lên: “Muốn!”
Nguỵ Tông Thao kéo xuống dây kéo ở sau lưng cô, bàn tay tiến vào trong đồ lót, thiếu chút nữa là xé rách cái váy. Dư Y khẽ kêu lên, trước ngực đã trần trụi, làn váy đã bị Nguỵ Tông Thao đẩy tới mông.
Nguỵ Tông Thao ôm chặt cô: “Anh lập tức cho em.” Một tay nắm lấy bầu ngực cô, một tay ôm lấy vai của cô, hít thở ngày càng dồn dập.
Dư Y khẩn trương, làn da đều trở nên hồng hồng, lổ tai nóng lên. Cô muốn Nguỵ Tông Thao đổi địa điểm nhưng Nguỵ Tông Thao đã không thể khống chế được nữa, chỉ trong chốc lát là đã thúc vào. Dư Y cả kinh, lại muốn đẩy anh ra. Nguỵ Tông Thao cắn răng, cúi đầu trấn an, cho cho đến khi dỗ dành cô xong thì anh mới oán giận nói: “Cho em trốn ở dưới bàn làm việc, sau này anh sẽ đặt em ở trên bàn nhiều lần!”
Đèn thuỷ tinh ở trên đầu rất chói mắt, ở bên ngoài cửa vẫn là cảnh tiệc tùng tưng bừng, trong phòng đánh bài trống trơn chỉ có hai người bọn họ. Tiếng thở dốc càng ngày càng vang, trên mặt bàn đánh bài xanh biếc, làn da của Dư Y đã hiện lên màu hồng nhạt. Cô không dám hét ra tiếng, chỉ có thể cố gắng cắn môi. Nguỵ Tông Thao lại còn muốn hôn cô, khiến cho cô ngay cả hít thở cũng khó khăn.
Tính xâm lược của anh quá mạnh mẽ, cả bàn bài đều đang lay động. Anh ghé vào bên tai Dư Y nói ra những lời hung ác, giống như là muốn lột da cô. Anh nói được thì làm được, sức lực càng ngày càng lớn. Dư Y luôn đẩy anh ra, ngay cả chùm tia sáng trong tầm mắt đều đang lắc lư. Cô che miệng lại thét chói tai, hai chân bị căng ra không thể khống chế được. Nguỵ Tông Thao ngăn lại hai tay cô, hôn xuống. Trong lúc ý thức của Dư Y dần dần rời đi thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói: “A Tông, anh ở đâu?”
Trần Nhã An động cánh cửa, sau khi đẩy đẩy một chút lại hỏi lần nữa: “A Tông?”
Dư Y bỗng nhiên tỉnh táo lại, đẩy Nguỵ Tông Thao một tý, rồi dựa vào phía ngoài mép bàn trốn. Nguỵ Tông Thao kéo cô trở lại, nghiến răng nghiến lợi va chạm mãnh liệt. Thiếu chút nữa thì Dư Y bị hỏng mất, cào nát bả vai của anh: “Đi ra ngoài, có phụ nữ tìm anh kìa!”
Nguỵ Tông Thao cười nhẹ: “Ra không được.” Anh ôm lấy Dư Y, chậm rãi đi về tường phía đông của phòng bài. Nơi đó có một bức tranh, sau lưng là một cánh cửa ngầm, trong cửa ngầm là thang máy thông tới tầng cao nhất.
Nguỵ Tông Thao áp Dư Y vào thang máy, giải thích: “Khách dùng thang máy chỉ tới lầu năm mươi chín, mỗi phía đông của tầng lầu có một thang máy riêng, không ai có thể đi.”
Dư Y đứng không vững, chỉ có thể ôm lấy cổ của anh. Đến tầng sáu mươi thì cô bị Nguỵ Tông Thao ôm vào phòng ngủ, lại càng không có sức lực mở miệng nữa, cô rốt cuộc biết được chỗ có hại của giận dỗi. Giờ phút này cô tuyệt đối đang nằm vào thế yếu, mà Nguỵ Tông Thao thì đã biến thành người điên.
Dư Y muốn khóc lên, vài lần đều thiếu chút nữa là tắt thở. Trong phòng ngay cả đèn cũng chưa mở lên, nhưng bức màn thì chưa có đóng lại, thành phố Singapore vào ban đêm chiếu sáng cả gian phòng này. Cô có thể thấy hai mắt của Nguỵ Tông Thao đỏ ngầu.
Cô chịu không nổi, rốt cuộc trốn tránh, bị té xuống dưới giường. Sàn nhà lạnh như băng nhưng lại nhanh chóng ấm lên. Nguỵ Tông Thao hơi thong thả lại, ôm lấy cô hôn môi, chạm vào chóp mũi của cô, thấp giọng nói: “Hôm nay em mặc ít quá, khi vào cửa là anh đã không chịu nổi nữa.”
Anh động đậy, Dư Y run rẩy, anh lại khàn giọng nói: “Em nói em nên vì sự nghiệp cờ bạc và dâng hiến, lúc ấy anh đã muốn ném em lên bàn đánh bài.”
Dư Y thấy lưng anh đã bị quào trầy ra máu, hơn nửa ngày mới mở miệng nói: “Trần Nhã Ân gọi anh là A Tông, vừa rồi em muốn cắt đứt anh!”
Nguỵ Tông Thao sửng sốt, sau khi