Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.

ời đi trước, ai ngờ Lý Tinh Truyền bỗng nhiên nói: “Cô Dư rất đẹp, bầu ngực rất được.”
Dư Y sửng sốt, chỉ thấy Lý Tinh Truyền cười ghé sát vào, có thể nghe thấy hơi thở của hắn ta: “Mềm mại, ấm áp, không có một chút tỳ vết nào, phía trên ngực trái của cô chỉ có một nốt ruồi rất nhỏ màu đen, rất hoàn mỹ. Khó trách Nguỵ Tông Thao quyến luyến cô như vậy, tôi cũng muốn…”






Lý Tinh Truyền cố ý nói chậm lại, giọng điệu mờ ám, nụ cười vẫn ấm áp như trước, cùng với lời nói ngả ngớn của hắn ta thì giống như là hai người khác nhau. Hít thở của Dư Y ngưng lại, cánh tay đột nhiên cứng đờ, cô cố gắng kềm chế bản thân mình, mắt nhìn về phía trước không nói một lời.
Bốn phía đều có phóng viên, e rằng bất cứ lúc nào cũng có thể tóm được hình ảnh ở đầu này. Dư Y mím chặt khoé môi, Lý Tinh Truyền rủ mắt nhìn cô, cười cười: “Nguỵ Tông Thao cho tôi một đấm, tôi lại không cảm thấy thiệt thòi gì, vì cô Dư, tôi còn có thể chịu thêm mấy đấm nữa.”
Dư Y bỗng cười lên, nghiêng người mở ra một ít khoảng cách với hắn ta, rốt cuộc nhìn thẳng hắn: “Thân thể của anh Lý thật tốt, xem ra bị đấm thêm vài đấm cũng còn có thể cười được, bằng không tại sao sau khi anh bị đuổi ra khỏi Singapore nhiều năm như vậy mà đã trở lại chứ? Xin anh Lý giữ gìn thân thể, hy vọng anh có thể vẫn khoẻ mạnh rời khỏi Singapore.”
Lý Tinh Truyền híp mắt lại, nụ cười nhạt đi vài phần.
Dư Y nhíu mày dọc đường, nhịp bước rất nhanh, giày cao gót như là muốn giẫm vỡ cả mặt đất.
Dư Y lắc đầu: “Cho tới bây giờ chưa từng gặp qua.”
“Người nhà của em thì sao?”
Dư Y nhíu mày suy nghĩ một chút: “Bọn họ không có đánh bài, lại càng không có tiếp xúc với người như vậy.”
“Còn nhớ lúc đó anh đã nói với em hay không, Lý Tinh Truyền không có chạm vào em, chính là điểm đáng ngờ lớn nhất?” Nguỵ Tông Thao nhìn về phía sân thi đấu, Lý Tinh Truyền đang cùng nói chuyện với người ở bên ngoài. Tiến vào trận chung kết chỉ có mấy chục người, hắn ta là người đứng đầu lớn nhất. Nguỵ Tông Thao im lặng hồi lâu mới trầm giọng nói: “Hắn ta dường như sẽ không làm hại em.”
Lý Tinh Truyền chậm chạp không có hành động gì, cũng không có đưa ra hình ảnh gì. Đến tột cùng là hắn ta có mục đích gì với Dư Y, không ai rõ ràng cả, nhưng mục đích mà hắn ta nói với Dư Y những lời nói kia, đáp án rất nhanh chóng được rõ ràng.
Cuối cùng thì đại hội vua bài đi vào trận chung kết. Buổi tối có hơn mười người tiến hành giao đấu, trên bàn đánh bài có trang bị nhiều mini camera, lá bài tẩy của mỗi người đều bị truyền hình trực tiếp phơi bày, truyền hình trực tiếp khiến cho càng thêm kích thích giật gân. Màn hình cực lớn ở trong sân thi đấu đang đồng thời trực tiếp cuộc thi đấu thể thao, mỗi một cú sút vào khung thành đều nghênh đón một trận hò hét. Thế nhưng các cao thủ quyết đấu ở trên bàn bài thì lại đang cố đè nén sự hồi hộp đến cực hạn.
A Thành là một con hắc mã (Dark horse: ở đây ý nói là A Thành đạt được thắng lợi bất ngờ, theo điển tích từ Anh), trước đó không có ai nghe qua tên anh ta. Lần này anh ta một đường đánh thẳng vào trận chung kết, dẫn tới một trận bàn luận và tò mò của mọi người. Anh ta ở trên bàn bài ung dung nhàn nhã, không nhíu mày cũng không cọ xát ngón tay, không có gì mờ ám. Không ai đoán được bài trong tay anh ta là tốt hay xấu, đánh cược càng đặt càng lớn, trên bài là một đống đô la Mỹ, tất cả đều ở ngay trước mặt A Thành. Mã Đế Na vô cùng hưng phấn, mặc bikini chạy đến khán phòng, không ngừng hét lên “Cố lên”, dáng người nóng bỏng bốc lửa, mấy người đàn ông ở chung quanh đều liếc mắt thất thần. Đến khi tan cuộc thì cô ta trực tiếp nhào vào trong lòng A Thành, nhưng người ngoài nhìn vào thì càng giống như là A Thành ở trong ngực cô.
Mã Đế Na đảo con mắt, đột nhiên bỏ giày cao gót ra, như thế này thì cô ta chỉ cao hơn A Thành một chút, hình ảnh rốt cuộc trở nên hài hoà. “Thành Thành, anh là thần tượng của em!” Cô ta vừa nói vừa ôm chặt lấy anh ta, ngực không ngừng đè ép. A Thành đỏ mặt tía tai, cổ họng lăn lăn.
Thời gian trận đấu đoạt giải quán quân đã gần kề. Hơn nửa tháng nay Dư Y đều mỗi ngày học tập, đã có một chút thành tích. Cô có thể dễ dàng đẩy bộ bài tây thành hình vòng cung, cũng có thể tính toán bài rất nhanh. Nguỵ Tông Thao khen cô có triển vọng, đặc biệt mang cô đi đảo Sentosa chơi du thuyền. Phía sau căn nhà lớn có đậu một chiếc du thuyền tư nhân của anh, sáng sớm anh liền xốc Dư Y ra khỏi ổ chăn.
Anh dường như không có để chuyện của Lý Tinh Truyền ở trong lòng, cũng không có nhắc đến chuyện đó với Dư Y nữa. Trên du thuyền có đầy đủ đồ ăn, gió biển mát lạnh, ánh mặt trười rực rỡ, đúng là một ngày nghỉ thật đẹp. Khó có được thế giới riêng của hai người, Dư Y cũng bỏ xuống tất cả những suy nghĩ tính toán, cô nằm trên boong tàu, vừa vuốt ve vết thương ở trên bụng Nguỵ Tông Thao vừa nghe anh kể chuyện xưa.
“Khi mẹ anh mới vừa trở lại Singapore, đã làm việc ở một nhà hàng dưới tên của bố già, sau đó thì quen biết cha nuôi của anh. Tư tưởng của bố già rất cởi mở, cho tới b