Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.
ông.
Cặp mắt Nguỵ Tông Thao ánh lên, ngón tay nghoéo lấy lọn tóc của Dư Y, cúi đầu “Ừ” một tiếng.
Ở đầu kia Trần Nhã Ân còn đang nhìn màn hình to lớn, điểm số của đội Pháp và đội Đức ngang hàng, lại qua mấy hiệp, cuối cùng sút vào khung thành một cú, trận đấu chấm dứt, đội Pháp thắng. Cô không cần quá trình chỉ nhìn kết quả, khi ở trước mặt bố già và Nguỵ Tông Thao không cần quá thông minh, có thể giả bộ thông minh thích hợp. Nhưng cô thật không ngờ là Dư Y vậy mà quen biết với bố già, nhưng việc này không sao cả, cuối cùng cô đã đạt được mục đích.”
Cô ta nhìn về bàn đánh bài ở xa xa, ánh mắt giao nhau ở trên không với Lý Tinh Truyền, khoé miệng hơi hơi giương lên.
Hôm nay Dư Y khiến cho Nguỵ Tông Thao ngạc nhiên mừng rỡ, cuối cùng Nguỵ Tông Thao tìm được hai cuốn sách được bao bìa trong va li của cô. Anh cũng nhẹ nhàng lấy ra hoa hồng khô, cắm vào trong bình hoa nhỏ để lên trên tủ đầu giường. Anh thuận tay mở trang sách ra, nhìn thấy còn có chữ viết bằng bút bi xanh ở trên mặt thì không khỏi cong môi lên. Anh mới xem được vài trang thì có một bàn tay thò tới, “bộp” một tiếng đóng quyển sách lại. Dư Y nói: “Không được xem!”
Cô bao bìa sách lại chính là không muốn cho Mã Đế Na nhìn thấy, để tránh cho cô ấy hỏi đông hỏi tây, ai ngờ kết quả hai quyển sách này lại rơi vào tay Nguỵ Tông Thao. Nguỵ Tông Thao chắc chắn rất đắc ý, vốn là từ khi bọn họ còn đang giận dỗi thì cô đã ngầm chăm chỉ học hỏi.
Dư Y hiếm khi xấu hổ và giận dữ. Nguỵ Tông Thao lười biếng dựa vào đầu giường: “Lại đây.”
Dư Y không chịu đi qua, dùng dằng với anh. Nguỵ Tông Thao lại đơn giản đi lấy sách, Dư Y lanh tay lẹ mắt vội vàng thò tay đoạt lấy, cũng không nghĩ là trúng ý Nguỵ Tông Thao. Cánh tay cô bị căng chặt, trong nháy mắt đã bị anh kéo tới trên giường. Lần trước cách đây hơi lâu, lần này Nguỵ Tông Thao khiến cho Dư Y trả lại toàn bộ. Sau khi rung chuyển qua đi, chăn mền đều bị quẳng ở trên sàn nhà, hai người mồ hôi chảy ròng ròng.
Nguỵ Tông Thao vẫn nằm ấp ở trên người Dư Y, vừa hôn vừa nói: “Em đã đoán được suy nghĩ của anh, anh chỉ nói qua với bố già.”
Dư Y nhắm mắt lại, tay chân mệt mỏi, không muốn mở miệng, trên ngực lại truỳên đến cảm giác tê dại. Cô bất đắc dĩ nói: “Anh đã nói ông Robin muốn hợp tác với anh xây dựng sòng bài ở Campuchia, em không có điều tra ra từ trong tin tức, chính anh nói lộ ra hết.”
Nguỵ Tông Thao cười nhẹ, cắn lấy cô. Dư Y kêu lên một tiếng đau đớn: “Anh không có nói lộ ra hết, anh chỉ là không ngờ em lại hiểu biết như thế. Việc này sẽ không là điều bí mật, không lâu sau sẽ công khai. Quách Quảng Huy là con cáo già, nhất định ông ta hiểu rõ trong lòng điểm ấy. Ông ta lại muốn lui vể ở ẩn, nhưng lại muốn làm cho bảng hiệu của ông ta được phát huy rạng rỡ, sao lại có chuyện nào tốt như vậy?”
“Cho nên trước tiên anh đạt được Phnom Penh, ổn định bước chân, thời cơ chín mùi thì liền xây dựng sòng bạc.”
“Ừ.” Nguỵ Tông Thao lại đi vào, bả bai căng thẳng, Dư Y chịu không nổi, nắm chặt anh: “Hiện giờ thời cơ cũng đã chín mùi rồi.” Anh nói một câu hai nghĩa, động tác lại bắt đầu.
Nguỵ Tông Thao rất “bạt mạng”. Dư Y có chút không chịu nổi, cũng không ngờ có người dường như đã tính đến điều đó, ba ngày hai bữa đều chạy đến Thế giới giải trí đưa canh.
Dì Hoa đặc biệt nhiệt tình với Dư Y, mỗi lần đến đều nhìn chằm chằm cô uống canh cho xong, nói: “Dì nấu cho A Tông không giống với của cháu, kiên trì uống mỗi ngày, A Tông lớn hơn cháu đến mười tuổi, bọn cháu ở với nhau lâu như vậy cũng không có nghe thấy tin tức tốt gì, uống nhiều chút, tranh thủ làm cho chúng tôi nghe được tin tốt sớm một chút.”
Dư Y ho khan, suýt nữa là bị sặc nước canh. Dì Hoa vội vàng vỗ cô, cười nói: “Cháu khỏi cần phải thẹn thùng, ngày đầu tiên cháu tới nơi này là dì đã đem quần áo tới cho cháu, cháu còn nhớ hay không? Dì còn nhớ rõ A Tông nói cho dì cỡ ngực của cháu. Ái chà, cái gì dì cũng biết hết, chuyện này dì không có nói cho bố già biết, nếu không thì vì sao cháu cho là bố già sẽ đến đây tìm cháu trễ như vậy?”
Dư Y chịu không nổi nhiệt tình của dì Hoa, đã đỏ mặt tía tai, uống xong toàn bộ canh thì mới được giải cứu. Sau khi cô cất bước trở lại sòng bạc, mặt của cô còn nóng rực, đối diện với Trần Nhã Ân đang đi tới, Dư Y cười nói: “Cô Trần.”
Trần Nhã Ân cũng lộ vẻ tươi cười lễ phép, đi qua sát bên người cô, một câu cũng không có nói.
Dư y nhún vai không quan tâm, đi về phía trước, mới vừa đi được vài bước chợt nghe người ta bàn luận: “Cô Trần thật là lãnh đạm.”
Lý Tinh Truyền ở một bên chậm rãi đi tới, hai tay đút vào túi quần, tươi cười ấm áp: “Đã lâu không gặp, cô Dư.”
“Anh Lý, đã lâu không gặp.”
Lý Tinh Truyền cười cười, lại nói: “Dường như cũng không phải thật lâu, mỗi ngày tôi đều nhìn thấy cô ở bên ngoài sòng bài. Ngày đó sau khi cô đi, tôi vẫn chưa có cơ hội nói chuyện với cô, sau đó cô như thế nào?”
Dư Y cười nói: “Cám ơn anh Lý quan tâm, tôi không có gì.”
Cô nói vô cùng máy móc, cũng không có bởi vì ơn cứu mạng của Lý Tinh Truyền mà cảm ơn anh ta lần nữa. Dư Y muốn r