Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi
Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
bố già, bỗng nhiên có người nhẹ nhàng nói chen vào: “Thị trấn Poipet, Campuchia như là một Las Vegas, nghề cờ bạc phát triển, đông đảo sòng bài. Bởi bậy bọn họ chỉ có thể tụ tập ở Poipet, không thể tiến vào Phnom Penh. Trong phạm vi hai trăm km ở Phnom Penh chỉ cho phép tồn tại một sòng bạc. Bây giờ Thế giới giải trí muốn trở thành nhà thứ hai.”
Nguỵ Tông Thao nhướng mày, không khỏi quay sang bên, nhìn về phía Dư Y.
Trần Nhã Ân phản ứng lại, cười nói: “Cô Dư có thể vẫn không rõ lắm, không phải chúng ta muốn trở thành nhà thứ hai, mà là chúng ta muốn thay thế nó…”
Cô ta còn chưa có nói xong thì Dư Y đã cắt ngang: “Sòng bạc Kim Huy đã có từ thập niên chín mươi, có một không hai ở Campuchia. Ông Quách Quảng Huy là người nhập trú Campuchia, là thương nhân nước ngoài mở sòng bạc. Bất kể là quá khứ hay tương lai, tên “Kim Huy” này sẽ luôn tồn tại. Hiện giờ Quách Quảng Huy muốn rời khỏi sự nghiệp cờ bạc, chắp tay nhượng lại sòng bạc Kim Huy. Một trong những điều kiện của ông ta là tên “Kim Huy” này vĩnh viễn không thay đổi. Cô Trần nói chúng ta muốn thay thế nó, là muốn bố già và A Tông thất hứa, đem “Kim Huy” đổi thành tên Thế giới giải trí, hay là…”
Dư Y cười tủm tỉm nói: “Hy vọng chúng ta đều đội tên ‘Kim Huy’, đời đời đều ‘ăn nhờ ở đậu’? Chúng ta không làm sòng bạc thứ hai sao? Vậy Campuchia vĩnh viễn chỉ có ‘Kim Huy’.”
Bố già ngạc nhiên, không khỏi nhìn thoáng qua Nguỵ Tông Thao thì thấy Nguỵ Tông Thao vốn đang lười nhác ngồi dựa lưng vào ghế bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm Dư Y không nói một lời.
Phnom Penh, Campuchia, chỉ có một sòng bài Kim Huy, sự nghiệp cờ bạc bị thương nhân Malaysia là Quách Quảng Huy độc quyền. Hai năm trước ông ta xảy ra biến cố, có ý định rời khỏi sự nghiệp cờ bạc, rất nhiều người muốn tiếp nhận. Quách Quảng Huy cân nhắc khoảng chừng hai năm, cho đến trước đó không lâu mới tuyên bố ý định của mình, thông qua trợ lý đã liên lạc với Thế giới giải trí và Lý Tinh Truyền. Ông ta đã đưa ra mấy điều kiện, một trong số đó là tên “Kim Huy” này vĩnh viễn cũng không được sửa đổi.
Mấy tin tức này truyền thông có đưa tin một chút, ai cũng có thể tra ra dễ dàng. Nhưng mà không ai biết được tính toán của Nguỵ Tông Thao, từ trước đến nay anh luôn tràn đầy dã tâm, làm sao lại cam chịu “ăn nhờ ở đậu”?
Trần Nhã Ân trố mắt nhìn, có chút không thể tưởng tượng nổi, liên tục nhìn về phía bố già và Nguỵ Tông Thao, thấy ánh mắt của bọn họ đều tập trung ở trên người Dư Y. Cô ta bắt tay vào bàn bạc chuyện này đã hơn nửa năm, cho tới bây giờ cũng không có nghĩ tới điểm này. Tất cả mọi người chỉ biết là ở Phnom Penh kiếm tiền dễ dàng, bởi vì chỉ có một sòng bạc ấy.
Trần Nhã Ân cắn răng một cái, lại cười nói: “Bất luận là thay thế hay là trở thành nhà thứ hai, đối với người bên ngoài đến Phnom Penh đều là vô cùng khó khăn bởi vì chính phủ không cho phép. Quách Quảng Huy ở Phnom Penh không ai địch lại, nhưng mà mọi người vẫn muốn tiến vào Campuchia.”
Dư Y gật đầu, không để cho Trần Nhã Ân nhiều lời: “Chính phủ Campuchia đối với nghề cờ bạc gần như không có kiểm soát, tỉ suất thuế nơi đó thấp, thương nhân nước ngoài thuê đất sử dụng có hạn có thể kéo dài đến hai trăm năm, bọn họ thậm chí có thể đem khu đất có bảo vệ thiên nhiên cấp cho thương nhân. Ở chỗ đó không những được mở sòng bài, mà còn có thể mở làng du lịch sòng bài, tất cả các điều kiện đều hấp dẫn người ta hơn so với Singapore. Cô nói xây dựng sòng bạc ở Phnom Penh vô cùng khó khăn, quả thật là như thế, bởi vì đã bị ông Quách Quảng Huy độc quyền.”
“Nhưng mà hiện giờ ngoài Lý Tinh Truyền ra thì không còn có đối thủ cạnh tranh nào khác. Bởi vì những ông lớn của nghề cờ bạc sẽ không chấp nhận đội bảng hiệu của người khác, mà người có nền móng còn thấp thì ông Quách cũng không thèm ngoảnh lại nhìn, cho nên ông ta nhìn trúng Thế giới giải trí. Trong tự truyện của ông ta có viết, sẽ không có người cờ bạc nào không có tư cách kế thừa sự nghiệp của ông ta, cho nên đại hội vua bài lần này đóng vai trò rất quan trọng.”
Trần Nhã Ân nhéo nhéo nắm tay, bước về phía trước một bước, còn muốn nói nữa. Bố già đột nhiên nâng cánh tay lên ngăn lại động tác của cô ta.
“Những chuyện này anh đều nói cho cô ta?” Bố già nhìn Nguỵ Tông Thao, Nguỵ Tông Thao còn đang nhìn Dư Y, đáp lại: “Một chữ cũng không có nói qua.”
Nguỵ Tông Thao vì Dư Y mà phá lệ một lần, anh sẽ không lại lấy công việc ra vui đùa. Bố già tin anh, không khỏi nhìn về phía Dư Y, nói: “Tính cách Quách Quảng Huy lập dị, người bình thường không đối phó được ông ta. Lần này ông ta nhìn trúng chúng ta cùng Lý Tinh Truyền, cô cảm thấy rằng đó là bởi vì nền móng của hai nhà chúng ta không sâu?”
Dư Y lắc đầu: “Ông ta có thể dễ dàng đem sự nghiệp vài chục năm giao cho người khác thì chứng minh là tính cách của ông ta không giống với người thường. Thứ nhất là ông ta nhìn trúng tiền vốn của đối phương, thứ hai là nhìn trúng kỹ thuật đánh bài của đối phương, thứ ba là nhìn trúng sự tàn nhẫn cứng cỏi của đối phương, người thương nhân đứng đắn không làm được. Thế giới giả