Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.

i trí chúng ta và Lý Tinh Truyền có thù oán cũ, ông Quách Quảng Huy chính là muốn nhìn xem ai có thể tàn nhẫn hơn ai. Người thắng mới có tư cách lấy đi sòng bạc từ trong tay ông ta.”
Bố già trầm giọng nói: “Cô quen biết Quách Quảng Huy?”
Dư Y lại lắc đầu, cười nói: “Bố già nói muốn cháu học tám mười năm, có thể giảm đi nửa năm thời gian. Nửa năm trước cháu ở cùng với A Tông đã học được – trước khi anh ấy đối phó với người khác thì sẽ xem tiểu sử của người đó, trên tủ đầu giường luôn có một quyển sách, mỗi ngày trước khi ngủ đều mở ra xem. Trong ba tuần trước cháu đã mua hai quyển sách viết về ông Quách Quảng Huy, hiện giờ quyển thứ hai sắp xem xong.”
Bố già bỗng vỗ tay cười to, vẻ mặt phẫn nộ đã cởi bỏ trong phút chốc, chỉ còn lại tiếng cười sang sảng. Trần Nhã Ân vô cùng ngạc nhiên nhìn ông ta, ngay cả Nguỵ Tông Thao cũng quay đầu.
Bố già cười nói: “Cái con bé này, thật sự là mang thù. Ông còn chưa trách cháu năm đó trước khi bỏ trốn còn tìm cảnh sát đến. Cháu ngược lại còn nhớ rõ lời nói của ông năm phút trước, như thế nào, hiện giờ đứa cháu trai của ông không phải là có chứng yêu thích con nít đi!”
Dư Y trợn mắt há hốc mồm, liếc mắt nhìn Nguỵ Tông Thao một cái, lại đi nhìn bố già. Nguỵ Tông Thao buồn cười, ôm chầm lấy cô, cũng không kiêng kỵ hôn lên trán cô một cái, lại nghe bố gìa nói: “Được rồi, bất luận là như thế nào, đến lúc đó anh còn phải mang Trần Nhã Ân cùng đi Campuchia, Dư Y cũng đi theo.”






Khi bố già tới thì khí thế ào ạt, khi đi thì tinh thần sảng khoái. Ông đi lòng vòng ở sân thi đấu trên lầu hai trước, chỉ thấy A Thành ngồi ở bàn đánh bài xa xa. Ông nhìn về phía A Thành, nhỏ giọng nói với Nguỵ Tông Thao: “Ông nhớ rõ năm đó ở Campuchia, anh tìm người đến phòng của con bé lắp đặt camera theo dõi, sau đó ông muốn xem nhưng anh nói camera theo dõi đã bị huỷ, là bị huỷ thật hay là giả?”
Nguỵ Tông Thao cười nói: “Là giả.”
Dư Y không nghe được bọn họ nói cái gì, bên cạnh là Trần Nhã Ân với sắc mặt không tốt lắm. Âm thanh ở sân thi đấu rất ồn ào, màn hình to lớn ở hai bên đang phát tin về thi đấu thể thao. Cô đột nhiên nghe thấy Trần Nhã Ân nói: “Cô nói xem đội Pháp thắng hay đội Đức thắng?”
Dường như đây là lần đầu tiên Trần Nhã Ân chính thức nói chuyện đàng hoàng với cô. Dư Y nhướng mày, tiện thể nhìn lại hướng màn hình – một đội mặc đồng phục đá banh màu xanh lam, một đội mặc đồng phục màu trắng. Cô phân biệt tỉ mỉ đồ án và điểm số trên màn hình. Cô không hiểu rõ về bóng đá nên chỉ có thể trả lời nước đôi: “Hiện giờ điểm của đội Pháp cao hơn.”
Trần Nhã Ân cười cười: “Từ trước tới nay tôi chỉ nhìn vào kết quả, bây giờ truyền hình chiếu chỉ là thu hình lại, ngày hôm qua đội Đức thắng.”
Cô tự nhiên phóng khoáng, mặt mày dì Hoa hớn hở, tự tiến lên thân thiết nắm lấy tay cô: “Tên này thật dễ nghe, giọng nói thật ngọt ngào, bộ dáng lại xinh đẹp. A Tông thật sự là tinh mắt.”
“Cám ơn dì.” Dư Y không khiêm tốn một chút nào, nhận lấy toàn bộ, ngay cả bố già cũng nở nụ cười.
Bố già đứng lâu hơi có chút mệt mỏi. Dì Hoa và Nguỵ Tông Thao vội vàng đến đỡ ông ta. Nhưng không ngờ Dư Y còn nhanh hơn một bước, cô lặng lẽ đẩy Nguỵ Tông Thao ra, đỡ lấy cánh tay của bố già. Bố già liếc cô một cái, cũng không có phản ứng dư thừa nào, chậm rãi tự nhiên đi về phía chỗ xe của mình. Ông tài xế già đang ngủ gật giật mình một cái, vội vàng mở cửa xe ra.
Bố già trọng tình trọng nghĩa, vẫn dùng người già ở bên cạnh. Tuổi tác của ông tài xế và dì Hoa không khác nhau lắm, thoạt nhìn đã hơn năm sáu mươi tuổi. Nhìn theo xe hơi rời đi, Nguỵ Tông Thao nói: “Hai người bọn họ đã nhìn cha nuôi của anh lớn lên, cũng nhìn anh lớn lên, nên khi ở trước mặt bố già vẫn luôn rất tuỳ tiện.” Anh vuốt vuốt tóc Dư Y: “Hôm nay bố già vốn là muốn khởi binh vấn tội, thế nhưng biểu hiện của em rất tốt, ông ấy không đánh mà thua, muốn anh thưởng em thế nào?”
Dư Y cười nói: “Thưởng cho em? Thật muốn mang em cùng đi Campuchia sao? Trần Nhã Ân cũng phải đi?”
Nói cho cùng cô vẫn còn khúc mắc trong lòng, không thể nào coi nhẹ một người phụ nữ xinh đẹp như vậy.
Nguỵ Tông Thao nhớ tới vừa rồi ở bên ngoài sân thi đấu, bố già cố ý nói với anh: “Cháu thế mà vẫn im hơi lặng tiếng, còn muốn gạt ông, thật là, con bé nửa đường chạy trốn, cháu không còn mặt mũi nào.” Dừng lại một chút, khoé mắt ông nhìn thoáng qua Trần Nhã Ân, nói tiếp: “Nhớ kỹ lời nói vừa rồi của ông, đem Trần Nhã Ân cùng đi Campuchia, đừng khi dễ ông đã già hồ đồ, Nhã Ân quanh co lòng vòng nói cho ông biết những chuyện này, dĩ nhiên là ông biết mưu tính của nó. Nó chẳng qua là không muốn rời khỏi sòng bạc, tuy rằng đã chơi một chút thủ đoạn nhỏ, nhưng mà có thể tha thứ. Con bé đó rất được, âm thầm học tập một cách nghiêm túc, nhưng dù sao thì Nhã Ân vẫn am hiểu tình hình hơn. Cháu đừng hành động theo cảm tính.”
Bố già nhìn thấy rất rõ ràng, một chuyến đi này không phải bị lợi dụng, mà là ông quả thật nổi giận, đáng tiếc đối tượng nổi giận lại là Dư Y, đây là ngoài dự định của