Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.

trên đường.
Lần này Nguỵ Tông Thao dẫn theo năm người đến – Trang Hữu Bách, A Tán, chú Tuyền, còn có Trần Nhã Ân và Dư Y. Mới vừa xuống máy bay anh liền lên mạng tìm kiếm một chút, quả nhiên là nhìn thấy tin tức ván bài của anh và Lý Tinh Truyền vào hôm trước.
Dư Y cầm lấy tay anh lật qua lật lại. Nguỵ Tông Thao nói: “Lý Tinh Truyền thắng giải vua bài, hôm trước anh thắng, có thể là Quách Quảng Huy rất nhanh chóng biết được.”
Khó trách hôm trước anh đã hạ mình đấu với Lý Tinh Truyền trước công chúng, thì ra tất cả đều đã tính toán đâu vào đấy. Anh cũng đủ tự phụ, dường như cho rằng bản thân mình nhất định có thể thắng.
Người đàn ông đưa xe đến đón là một người Mã Lai, tên A Sâm, không biết nói tiếng Hoa, chỉ có thể dùng tiếng Anh. Ông ta là trợ thủ đắc lực ở bên cạnh Quách Quảng Huy.

Quy mô của sòng bạc Kim Huy không thể so sánh với Thế Giới giải trí. Ở đây, máy kéo ăn tiền cộng với bàn đánh bài cũng chỉ có năm sáu trăm bàn, nhưng nơi này rất dễ kiếm tiền. Trong bảng xếp hạng doanh nhân giàu nhất ở Đông Nam Á thì Quách Quảng Huy nằm ở trong top hai mươi. Đúng là Nguỵ Tông Thao đã nhìn trúng quyền hạn độc nhất vô nhị của Quách Quảng Huy ở Phnom Penh.
Ở cửa chính sòng bạc có dựng một màn hình lớn, trên màn hình hiển thị chữ bằng tiếng Việt. Dư Y hoàn toàn xem không hiểu, cô đi theo Nguỵ Tông Thao vào sòng bạc, sau khi đổi một ít thẻ đánh bài rồi đi khắp nơi. Người chia bài ở đây có người Hoa, cũng có người Việt và người Mã Lai. Tất cả đều nói tiếng Anh, giống với Singapore.
Đều nói nghệ thuật là không biên giới, cờ bạc cũng không biên giới giống như vậy. Màu da khác nhau, ngôn ngữ bất đồng vẫn có thể chơi cùng một chỗ. Dư Y quét một vòng, đi đến trước bàn baccarat chơi khoảng vài ván. Gần đây vận may của cô rất tốt, chẳng mấy chốc liền thắng được một nửa tiền đánh bạc. Cô thắng được liền rời đi, không chút lưu luyến nào. Sau khi đổi lại tiền Mỹ thì cô muốn đi tìm Nguỵ Tông Thao, chỉ chốc lát sau đã tìm được anh ở ngay tại quán cà phê.
Nguỵ Tông Thao nói với Trang Hữu Bách ở đối diện: “Cậu và Trần Nhã Ân phụ trách giao thiệp với mấy người A Sâm, A Tán đi thăm dò Quách Quảng Huy đang ở đâu.”
Quách Quảng Huy đã sớm hẹn bọn họ vào thời gian này ở tại đây, nhưng A Sâm lại nói ông ta đi vắng mấy ngày nay. Ngụy Tông Thao không rõ ràng lắm trong hồ lô của bọn họ bán thuốc gì, cho tới bây giờ anh cũng không có thói quen bị động. Bởi vậy anh lập tức điều chỉnh kế hoạch, an bài lại nhiệm vụ của mấy người Trang Hữu Bách một lần nữa.”
Dư Y đi tới ngồi xuống bên cạnh anh, thuận tay cầm lấy thực đơn nhìn lướt qua. Trên thực đơn viết tiếng Việt cùng tiếng Anh, cô gọi người phục vụ tới kêu một ly cà phê. Chỉ chốc lát sau cô chợt nghe Nguỵ Tông Thao hỏi: “Em có cảm tưởng gì?”
Dư Y chớp chớp mắt, thấy Nguỵ Tông Thao đang hỏi cô, cô suy nghĩ một chút rồi báo cáo: “Nơi này là một vương quốc nhỏ của Quách Quảng Huy.”
Cô đã tới Campuchia hai lần, một lần là vào bốn năm rưỡi trước, cũng từng đi ngang qua khu giải trí Kim Huy, nhưng không có bước vào lần nào.
Cô chỉ biết là kiến trúc nơi này cũ xưa, có thể nhìn thấy những đứa trẻ người Campuchia đen đủi dơ dáy ở ven đường, trên đường cái có những chiếc xe hơi nhập khẩu sang trọng hào nhoáng, trên đường quốc lộ Số 3 có thể thường xuyên nhìn thấy khách du lịch ba lô. Trung Quốc đã viện trợ nơi này rất nhiều, người Hoa làm việc ở đây tiền lương có thể cao hơn so với người bản xứ, điểm này hoàn toàn trái ngược với Singapore.
Mà ở bên trong khu giải trí này tất cả đều khác, nhìn không thấy cảnh tượng lạc hậu ở bên ngoài, nơi này chỉ có ngợp trong xa hoa.
“Poipet và thành phố Sihanouk đều có sòng bạc, nhưng không có sòng bạc nào có thể so sánh với nơi này, giống như em đã nói, nơi này là vương quốc của Quách Quàng Huy.” Cà phê đã được đưa đến, Nguỵ Tông Thao thêm sữa vào cho Dư Y, khuấy một chút rồi mới đưa tới trước mặt cô. Trang Hữu Bách ở đối diện hơi giật mình một chút, vuốt vuốt cằm, đứng dậy cáo từ.
Dư Y cầm lấy cà phê uống một ngụm, nói: “Ưu thế lớn nhất ở nơi này chính là chính phủ Campuchia. Chính phủ rất thích Quách Quảng Huy, không chỉ có thể lấy giấy phép sòng bài dài hạn mà cũng cho ông ta vị trí tốt nhất, chi phí thấp nhất, đãi ngộ tốt. Hèn chi rất nhiều người cũng muốn tới đây mở sòng bạc, Lý Tinh Truyền cũng vì như vậy.”
Nguỵ Tông Thao cười nói: “Mục đích của Lý Tinh Truyền không chỉ muốn kiếm tiền, hắn ta nhìn anh không vừa mắt đã lâu, hai ngày nữa hắn ta cũng sẽ đến.”
Campuchia đang ở giữa mùa mưa, từ sáng đến trưa thời tiết còn rất nắng ráo, chiều đến thì nổi mưa to. Mùa mưa ở nơi này rất dài, liên tục đến tháng mười một. Dư Y từng đến đây vào tháng tư, cũng đã chịu hết sự tra tấn của mùa mưa, trăm ngàn lần không ngờ rằng không bao lâu lại đến chịu tra tấn lần nữa. May là điều kiện chỗ cô đang trú rất vượt bậc, đứng ở trong phòng khách sạn cũng không cảm thấy không thể chịu được.
Nguỵ Tông Thao quẳng tất cả những chuyện khác cho Trang Hữu Bách lo, buổi tối theo tiếp Dư Y ăn cơm ở trong phòng khách sạn, vừa ăn


Old school Swatch Watches