pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

trí, bao gồm chính phủ vẫn luôn giấu diếm chuyện này với bên ngoài. Bọn họ chỉ có cơ hội mỗi tháng một lần gặp Quách Quảng Huy qua video. Quách Quảng Huy không muốn xuất hiện, điều khiển công việc ở khu giải trí từ xa.
A Sâm bóp bóp hai tay, nói: “Giữa trưa hôm nay ông Quách rốt cuộc có đưa đến tin tức, kêu các vị đi tìm ông ấy, ai tìm được ông ấy trước thì chính là đối tượng hợp tác lần này của ông.”
Mọi người sửng sốt, chỉ nghe A Sâm nói: “Ông ấy đang ở trên một núi nào đó ở Campuchia.”
Không có thêm một tin tức gì nữa, ông ta ẩn thân ở trên một ngọn núi nào đó ở Campuchia. Campuchia có nhiều núi như vậy, ông ta trốn ở núi nào?
Mấy người từ phòng hội nghị đi ra, nhất thời đều không nói gì. Lý Tinh Truyền nhíu mày lại, đi qua bên cạnh mấy người Nguỵ Tông Thao, trực tiếp đi thẳng về phía trước, không bao lâu thì đã quẹo qua một khúc quanh. Lúc này Dư Y mới mở miệng nói: “Ba tháng trước là ngày giỗ của phu nhân Quách Quảng Huy. Năm đó Quách phu nhân được an táng ở trên một ngọn núi.”
Nguỵ Tông Thao nhìn lại Dư Y, ngay cả bọn A Tán cũng nhìn lại đây. Dư Y nói: “A Sâm là thân tín của ông Quách, rõ ràng là anh ta biết được nơi ẩn náu của ông Quách, những lời này anh ta đã từng nói qua với người yêu của anh ta.”
Nguỵ Tông Thao nhướng nhướng mày, cười nói: “A Tán, dựa theo lời nói của Nhất Nhất, đi điều tra nữa.”
A Tán vội tiếp nhận, rời đi trước.
Dư Y cười cười, đi cùng bọn họ tới thang máy. Khi tới gần thang máy thì bỗng nhiên khoé mắt lướt qua bóng dáng xuất hiện ở đầu kia của hành lang, tim cô nhảy lên một cái. Thấy chữ số của thang máy chậm rãi hạ thấp xuống, cô nói: “A Tông, anh cùng với mấy người A Trang vội thì đi trước đi, em đi shoping nữa.”
Nguỵ Tông Thao “Ừ” một tiếng, chỉ nói: “Cách Lý Tinh Truyền xa một chút.”
Dư Y hé miệng cười cười, chờ cho đến khi bọn họ đi vào thang máy thì cô mới đi về phía đầu kia của hành lang. Phía trước là phòng khách sạn, không biết tổng cộng có mấy phòng. Cô chậm rãi đi tới, tim đập càng lúc càng nhanh. Rốt cuộc cô đi tới gần chỗ bóng dáng thẳng đứng mới vừa nói ban nãy, cô dừng bước, nhìn về cửa ở hai bên. Đột nhiên cô nhìn thấy cửa bên tay trái không có đóng lại, cô bước từng bước về phía trước, nhẹ nhàng đẩy cửa ra một chút. Phía trước là phòng khác, có một người đang ngồi dưới đất, tay cầm bộ bài tây xào xào, bóng dáng cao lớn mập mạp, cô rất quen thuộc.
Sau lưng có người lặng yên không một tiếng động tới gần, dịu dàng nói: “Nhất Nhất, muốn vào hay không?”
Giọng nói này rất dịu dàng, Dư Y đã nghe qua rất nhiều năm. Anh ta từng dạy cô học, cũng từng kể qua những chuyện rất thú vị. Bốn tháng trước Dư Y ở trên du thuyền nhìn anh ta rời đi, chưa hề nghe qua anh nói một chữ nữa.
Dư Y nói giọng khàn khàn: “Trần Chi Nghị, anh muốn làm cái gì?”
Phía sau yên tĩnh không tiếng động, chỉ có hít thở ấm áp tới gần. Qua hồi lâu Dư Y mới nghe nói một câu…
“Tôi nghĩ là em sẽ nhớ đến anh ta, anh ta là con trai của cha em.”






Người đàn ông đang ngồi dưới đất kia một mực tập trung chơi bài, không có nghe thấy đối thoại ở cửa ra vào. Sau khi Dư Y ngơ ngác nhìn anh ta một lúc lâu thì mới đóng cửa lại lần nữa, động tác rất nhẹ nhàng, vẫn không hề kinh động đến anh ta.
Cô xoay người, rốt cuộc nhìn thấy Trần Chi Nghị.
Vết thương trên mặt Trần Chi Nghị đã khỏi hẳn. Anh ta dường như gầy đi một chút, góc cạnh thể hiện thân hình cường tráng, ánh mắt vẫn dịu dàng như trước, khoé môi nhếch lên cười thản nhiên, ánh mắt vẫn luôn rọi vào trên mặt Dư Y.
Dư Y hỏi lại một lần nữa: “Rốt cuộc là anh muốn làm cái gì?”
“Tại sao em lại hỏi như vậy?” Trần Chi Nghị nhẹ giọng nói: “Tôi cũng không có nghĩ muốn cái gì.”
Anh ta là con trai của Nhạc Bình An, anh ruột của Dư Y.
Dư Y nhớ tới lần cuối cùng đi thăm cha, cha đã cười khổ, kể lại chuyện quá khứ cho cô biết. Dư Y đã khóc đến điên cuồng, không thể tin thì ra sự thật là như vậy. Cha của cô cho tới bây giờ đều không có phản bội gia đình, chẳng qua là cha cô từng có gia đình kia trước khi có gia đình này.
Năm ấy Nhạc Bình An mới hơn hai mươi, không có vâng theo đề nghị của gia đình đi theo con đường chính trị, muốn tự mình dốc sức làm ở bên ngoài. Sau khi đi vào nam, ông ta mướn một căn phòng, vừa tiếp tục học bổ túc vừa đi làm , dự định gây dựng sự nghiệp.
Khi đó bà chủ Ngô Tuệ Nam cũng tựa như Nhạc Bình An, kinh doanh một hàng ăn vặt ở gần đó. Bộ dáng Ngô Tuệ Nam thật xinh đẹp, chịu khó làm việc, tuy là mồ côi nhưng tính cách lại vô cùng cởi mở. Nhạc Bình An thường xuyên ghé thăm, thời gian ăn cơm mười phút dần dần biến thành nửa giờ, lại từ nửa giờ biến thành một giờ. Hai người đang ở độ tuổi mới biết yêu đã dần dần yêu nhau. Ngô Tuệ Nam lo việc nội trợ, Nhạc Bình An cố gắng lập nghiệp nuôi gia đình sống qua ngày.
Nửa năm sau ông ta mang Ngô Tuệ Nam về nhà, dĩ nhiên là bị cả nhà cực lực phản đối – dòng dõi quá thua kém – không ai tiếp nhận. Nhạc Bình An lại khư khư cố chấp, sau khi trở về miền nam liền đăng ký kết hôn