Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.

vừa giảng dạy cô: “Thái độ làm người của Quách Quảng Huy vô cùng kiêu ngạo, tính tình trước kia cũng rất lập dị. Hai năm trước người phụ nữ của ông ta bất ngờ bỏ mình, tính tình của ông ta càng biến đổi lớn hơn nữa.”
Dư Y hết sức chăm chú lắng nghe, hấp thu tin tức rất nhanh, tất cả đều ghi nhớ ở trong đầu. Nguỵ Tông Thao đưa miếng thịt bò đến bên miệng cô, cười nói: “Đây là mất ăn mất ngủ?”
Dư Y cười cười, cắn xuống một cái, cũng thuận tay cắt một miếng thịt bò đưa tới bên miệng Nguỵ Tông Thao. Ban đầu Nguỵ Tông Thao nhíu nhíu mày, thấy Dư Y vẫn nâng má nhìn anh, anh chỉ có thể ăn lấy. Tâm tình Dư Y rất tốt, sau khi ăn xong liền chui vào lòng anh, ôm lấy anh lười biếng rúc ở trên sô pha.
“Nếu năm đó em không có bỏ chạy thì sau đó sẽ thế nào?” Lần đầu tiên Dư Y chủ động hỏi tới năm đó. Cô chưa từng nghĩ tới sẽ cùng một người đàn ông như vầy bước trên con đường cô đã từng đi. Năm đó cô thật cô đơn, mà nay đã có lồng ngực để cho cô dựa vào.
Nguỵ Tông Thao đáp: “Nếu lúc ấy em không bỏ trốn thì ngày hôm sau em sẽ không xuống giường được.”
Dư Y dùng sức vỗ anh một cái, hung hăng trừng anh.
Trong nháy mắt đã qua hai ngày, vẫn không thấy bóng dáng Quách Quảng Huy. Trần Nhã Ân báo cáo với Nguỵ Tông Thao: “Chỗ A Sâm hỏi thăm không có tin tức gì, anh ta chỉ để cho chúng ta đợi thêm vài ngày. Tôi đã bàn bạc qua với người của chính phủ, mọi thứ đều có thể chuẩn bị xong xuôi.”
Nguỵ Tông Thao gật đầu: “Cô giúp đỡ A Trang khoảng này, do A Trang phụ trách.”
Trần Nhã Ân tiếp nhận, rồi nói: “Hẳn là hôm nay chuyến máy bay của Lý Tinh Truyền sẽ đến.”
Nguỵ Tông Thao bỗng ngẩng đầu.
Lúc đó Dư Y đang chơi ở trong sòng bài. Cô lấy cớ thiếu hướng dẫn viên du lịch nên đã tìm một một nhân viên làm việc ở sòng bài làm hướng dẫn viên du lịch tạm thời.
Hướng dẫn viên du lịch tạm thời là Hoa kiều Malaysia, tên là Trần Phi Lệ, bộ dáng rất xinh đẹp, xử sự cũng rất nhiệt tình, giống như khi Dư Y cùng người chia bài nói chuyện phiếm, người chia bài nói như vầy: “Cô ấy xinh đẹp lại rất biết đối nhân xử thế, quan hệ rất không bình thường với A Sâm.”
Dư Y cười nói: “Phi Lệ, cô có gặp qua phu nhân của ông Quách không? Nghe nói Quách phu nhân sinh ra từ dòng dõi thư hương, là một người phụ nữ tài ba.”
Trần Phi Lệ thở dài: “Vài năm trước tôi có gặp qua bà ấy, bà ấy đối với người ta rất tốt, khi đó tôi mới mười mấy tuổi, tiếc là bà ấy qua đời quá sớm.”
Dư Y nói: “Ông Quách rất thương vợ của ông, nhất định là rất đau lòng.”
Trần Phi Lệ cũng không phải là người ngu, biết rõ mục đích chuyến này của đoàn người Dư Y. Cô ta hỏi gì đáp nấy, cầu gì được nấy, trên tay còn đeo chiếc vòng hơn vạn Mỹ kim Dư Y tặng, dĩ nhiên là cô ta hết lòng hết dạ.
Dư Y vừa đi vừa tán gẫu với cô ta, trò chuyện với nhau thật vui vẻ, đi được nửa đường thì đột nhiên nghe thấy có người hét lên bằng tiếng Hoa: “Lại thắng, em gái!” Giọng nói thật vang, hơi quen thuộc, là của một người đàn ông. Dư Y hồi hộp ở trong lòng một chút, không khỏi nhìn chung quanh. Chung quanh khắp nơi đều là người, rất nhiều người Hoa, cô không tìm được gì cả.
Giọng nói kia dường như luôn ở bên tai, tâm thần Dư Y không yên, thoái thác nói có việc cần đi trước. Trên đường đi cô luôn nhìn về hai bên, khi đến phòng khách sạn thì vẫn không có thấy được gì. Sau khi cô vào cửa nhìn thấy mấy người Trang Hữu Bách đều đang ở đó, bước chân của cô dừng lại một chút. Nguỵ Tông Thao ngoắc: “Em lại đây.”
Lúc này Dư Y mới đi tới sô pha, ngồi xuống bên cạnh anh.
A Tán liếc mắt nhìn Dư Y một cái, kêu một tiếng: “Cô Dư”, rồi tiếp tục nói: “Quách Quảng Huy đã mất tích ba tháng, biết đâu không gọi là mất tích, ông ta vẫn luôn duy trì liên lạc với cấp cao cá biệt, thỉnh thoảng sẽ truyền đạt mệnh lệnh…”
Dư Y có chút lo ra, Nguỵ Tông Thao nhíu nhíu mày, đang muốn nắm lấy tay cô thì Trần Nhã Ân ở một bên vừa tiếp xong cú điện thoại, cô ta bỗng nhiên nói: “Lý Tinh Truyền đã đến, A Sâm hẹn chúng ta đi phòng hội nghị.”
Mấy ngày không thấy, Lý Tinh Truyền vẫn khí thế hăng hái như cũ, bốn gã tuỳ tùng ăn mặc chỉnh tề đứng ở phía sau, thoạt nhìn càng giống như hộ vệ hơn. Hắn ta nhìn thấy mấy người Nguỵ Tông Thao vào cửa thì ánh mắt của hắn ta chỉ nhìn chằm chằm Dư Y, cười nói: “Cô Dư thật sự là càng ngày càng xinh đẹp, cởi xuống đồng phục, thật sự là đẹp…”
Hắn ta một câu hai ý, sắc mặt Dư Y không vui nhưng vẫn cười dùng tiếng Anh nói: “Anh Lý thua tới mười hai triệu, ngược lại bộ dáng nhìn không tốt lắm. A Tông, cách anh tiếp đãi khách như vậy sẽ doạ khách bỏ chạy mất.”
A Sâm ngồi ở ghế chủ toạ nghe không hiểu lời nói của Lý Tinh Truyền, nhưng nghe hiểu lời nói của Dư Y. Anh ta không khỏi nhìn thoáng qua Lý Tinh Truyền, ho khan một tiếng, mở miệng nói: “Hôm nay mời hai vị đến đây là có một việc muốn nói.”
A Sâm nhìn lướt qua mọi người, nói: “Lúc trước tôi giấu mọi người, ông Quách không phải là đi vắng mấy ngày nay, mà là đã đi vắng từ ba tháng trước.”
Nội dung anh ta nói giống với tin tức A Tán có được, Quách Quảng Huy đã mất tích ba tháng. Cấp cao của khu giải