Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
dọn ra ngoài, em thì sao?”
“Tôi?” Dư Y cười nhưng không nói, tới ngày mốt cô cũng có thể dọn ra, cô vô cùng mong đợi!
Ở nhà cổ, A Thành và chú Tuyền đang không nhanh không chậm thu dọn hành lý ngày mốt mang đi. Nguỵ Tông Thao đứng ở trong sân, lại một giọt mưa rơi xuống mu bàn tay của anh ta. Anh liếc mắt nhìn một cái, nghe thấy tiếng bước chân truyền đến ở phía sau, A Tán đang cầm laptop đi đến bên cạnh anh, nói: “Tổng giám đốc Nguỵ, phát hiện nội dung về anh!” Giơ đến trước mặt Nguỵ Tông Thao, trên màn hình có một tiêu đề thật bắt mắt.
Trang web được mở ra là một diễn đàn nổi tiếng ở trong nước, lượt ghé thăm mỗi ngày không đếm xuể. Người tò mò hóng chuyện hoặc những người tung tin giật gân muốn giấu mặt thích nhất là trang này, đen cũng có thể nói thành trắng, trắng có thể nói thành không màu, đồng thời thích hợp nhất cho việc vạch trần các chân tướng.
Mấy ngày trước có một bài được đăng trên trang này, tựa đề có những từ rất hấp dẫn ánh mắt của mọi người như “nữ minh tinh”, “nhà giàu”, “giao dịch”… Nhân vật nam chính tên là W, thân phận là tân chủ tịch của tập đoàn mới được lên sàn chứng khoán. Nội dung tin tức này đã có từ lâu, tất cả đều không được coi là mới mẻ gì. Người tinh mắt vừa thấy liền biết được W là chỉ người ấy, điều thật sự khiến người trên mạng hứng thú chính là ở tin giật gân sau đó.
A Tán nói: “Hôm nay khi lướt web thì nhìn thấy một tin tức về tập đoàn Vĩnh tân, lần đầu tiên đưa tin về anh, nói là nhà giàu tranh gia tài, chú ruột làm cho cháu bị thương, khiến cho cháu ruột hiện giờ không rõ ở đâu. Tôi căn cứ vào nội dung này đã tìm ra được nơi phát ra tin tức, người phóng viên đó đã xem bài post này nên mới viết ra tin tức như vậy.”
Lời văn của người viết bài post thật là hay, mạch lạc rõ ràng, trước là dìm xuống sau là tâng bốc, đồng thời lấy những nhà giàu khác để so sánh và suy đoán. Phần đầu chính là nói đến những tai tiếng của W cùng các nữ minh tinh khác, những phần sau đó thì viết sai lệch sự thật, nói là nhà giàu tranh đấu, khiến cho người con riêng là Nguỵ Tông Thao từ nhỏ đã sống ở một thành phố nhỏ vùng duyên hải đông nam, năm trước được cô là Nguỵ Tinh Lâm tìm về, bắt đầu từ đầu năm đã không rõ ở nơi nào, phóng viên tìm kiếm một hồi cũng không tìm ra được tung tích của Nguỵ Tông Thao.
Theo sau bài post, có người ở trên mạng nói hồi tết âm lịch từng gặp mặt Nguỵ Tông Thao một lần ở quê nhà, nội dung kể nửa thật nửa giả, làm cho người ta tin tưởng. Mà kiểm tra tư liệu đăng ký của người này ở trên mạng, quê của người này đúng là ở thành phố Lư Xuyên!
Mọi người ồ lên, thì thầm với nhau một hồi.
Bọn họ đều biết đêm giao thừa có người ngoài dọn vào ngôi nhà cổ bỏ trống, thỉnh thoảng cũng có láng giềng tình cờ trông thấy người ở nhà cổ, chỉ là số lần trông thấy người đàn ông này thì rất ít.
Nguỵ Tông Thao đến nơi này hơn một tháng, luôn ru rú ở trong nhà, thỉnh thoảng mới ra ngoài đi tản bộ vận động. Thời gian ra ngoài đều là lúc buổi tối, trong bóng đêm toàn bộ mặt mũi đều trở nên mơ hồ, cho nên không có ai thật sự thấy mặt anh ta. Cho tới bây giờ, ở dưới ánh đèn của sòng bài, bọn họ mới thấy rõ ràng thân thể cường tráng của người này, mặt mũi góc cạnh sắc bén, nghiêm khắc khiến người ta phải kính trọng.
Dư Y đứng ở cạnh quầy, lén lút bỏ máy tính vào ngăn kéo, phát hiện có người tới gần ở phía sau, cô lập tức quay đầu lại thì gặp Trần Chi Nghị đang mỉm cười nhìn cô: “Bất ngờ sao?”
Dư Y liếc mắt nhìn Nguỵ Tông Thao đang được bà chủ ân cần đón tiếp đến bên bàn, nói: “Quả thật là bất ngờ!”
Bà chủ cũng vô cùng bất ngờ, nửa giờ trước nhận được điện thoại đăng ký tham gia của Trang Hữu Bách, nghĩ thầm rằng anh ta vậy mà cũng có hứng thú vô giúp vui, không nghĩ tới người đến giúp vui lại là “anh Nguỵ” này.
Bà đã gần sáu mươi tuổi, vẫn có chút ít bản lĩnh nhìn người, dĩ nhiên là có thể nhìn ra Nguỵ Tông Thao không phải là người bình thường, lại tới lui thân mật với bọn Khỉ còi. Xem ra những người này cũng không phải là những người làm ăn chân chính, chi bằng chiêu đãi cho thật tốt, bình yên tiễn đi, mọi sự đều an ổn.
Có hàng xóm biết được Dư Y là người giúp việc của bọn họ, liền gọi Dư Y đi châm trà. Chỉ một lát sau, Dư Y liền mang trà lại, cười tủm tỉm châm cho ba người.
Hàng xóm nhiệt tình hiếu khách, hỏi han trong một lúc, vây quanh mấy người Nguỵ Tông Thao nói chuyện. Người trả lời nhiều nhất chính là người có vóc dáng thấp kia. Nguỵ Tông Thao cũng không để ý đến bọn họ, ngược lại nhẹ nhàng gõ cái bàn, nói: “Rót thêm!”
Dư Y vừa định rời đi, sau khi nghe vậy chỉ có thể nhắc ấm trà lên lần nữa, chậm rãi rót nước trà trong xanh vào ly. Cô nghe Nguỵ Tông Thao thấp giọng nói: “Em nói xem, tôi có thể thắng hay không?”
Là trận đấu hay là chuyện khác? Dư Y không biết anh ta có ngụ ý gì, cười nói: “Anh Nguỵ vừa đến, bọn họ đều ngây người không nói nên lời, còn không có kiểm bài kỹ, anh đã thắng một bước!”
Nguỵ Tông Thao cười cười, chỉ nhìn cô, không nói nữa.
“Đánh bài