Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.

đông nam, mà là lớn lên ở vùng Đông Nam Á.
Cuối cùng của bài viết có viết: Singapore hoặc là Malaysia, không tin thì quý vị có thể đi kiểm tra. Không biết là người nhà giàu cố ý thả ra tin tức giả để che dấu tai mắt của người ta, hay là tâm cơ của người con riêng này thâm trầm, giả bộ yếu ớt bất lực, tuỳ thời cơ mà hành động? Trận tranh đấu của của bọn nhà giàu này, tôi hết sức chờ mong ai thắng ai thua!
Tài xỉu đã tiến hành đến ván cuối cùng, vẻ mặt của mấy người hàng xóm thật căng thẳng, nín thở xem A Thành mở bài, quả nhiên là mười lăm điểm –tài. Mọi người hô lên kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi.
Nguỵ Tông Thao chống cằm, chậm rãi vẫy tay, ánh mắt nhìn Dư Y chăm chú, ý cười ở trong mắt: “Thông minh… Khiến cho tôi rất muốn em!”






Những lời này không ai nghe rõ, bởi vì ở đầu bên kia A Thành đã thắng lớn. Âm thanh hưng phấn bàn luận của các hàng xóm đã hoàn toàn át đi những lời này, ngay cả Trần Chi Nghị ở gần như vậy cũng không nghe thấy câu nói vừa rồi đó.
Giờ khắc này, mọi người ở đây, bao gồm cả Trần Chi Nghị, đều hướng ánh mắt về phía A Thành trong sàn đấu, chỉ có ánh mắt của Dư Y lướt qua từng người, chạm vào ánh mắt của Nguỵ Tông Thao đang ngồi xa xa ở một đầu khác.
Nguỵ Tông Thao nhìn cô cười cười, nụ cười mang đầy ẩn ý.
Dư Y hoàn toàn không ngờ rằng A Thành lại là một cao thủ sòng bài, thắng một mạch thật dễ dàng, không hề gián đoạn. Trận đấu được tiếp tục, nhiều người đã mất hết hứng thú, rõ ràng là bọn họ chịu đả kích nghiêm trọng bởi A Thành.
Dư Y có chút khó tin, đứng ở bên cạnh bàn quan sát một hồi, chỉ thấy A Thành ra tay không cần phải nghĩ ngợi, đánh mạt chượt và bài tú-lơ-khơ cực kỳ lão luyện, thậm chí cử động của các ngón tay cũng có vẻ thành thạo chuyên nghiệp. Cho đến rạng sáng lúc tan cuộc, cô vẫn không thể nhìn ra bất cứ điều kỳ lạ gì.
Nguỵ Tông Thao cầm lấy mái tóc dài của cô, nói: “Bây giờ có thể hẹn hò được chưa?”
Nguỵ Tông Thao ôm Dư Y đi đến bên cạnh bàn, cũng không vội vã mở nắp vung ra, anh ta làm như là mới nhớ ra, nói: “Đúng rồi, hôm nay tôi có phát hiện ra một bài post rất có ý tứ, nói chủ tịch mới nhậm chức của Tập đoàn Vĩnh Tân từng có scandal với nhiều nữ minh tinh. Ông ta còn bởi vì tranh gia tài mà hãm hại cháu ruột của mình, hiện giờ người cháu ruột đang mất tích không rõ ở đâu, té ra là anh ta đi tới thành phố Lư Xuyên.” Nguỵ Tông Thao chậm rãi mở một cái nắp ra, đồ ăn ở trên bàn từ từ đập vào mắt Dư Y.
Mì sợi màu vàng, trứng, ớt xanh, hải sản và cà chua, còn có mùi tương nồng đậm. Dư Y thấy trong lòng nặng trĩu, cô liếc Nguỵ Tông Thao, giả vờ cười nói: “Tương Tang Ba, mì xào tương Mã Lai đặc sắc.”
Nguỵ Tông Thao nhíu mày, cười vui vẻ, lại dở cái nắp kia lên, đồ ăn ở trên bàn đã nguội lạnh, nhưng nhìn vẫn rất hấp dẫn, Dư Y nói: “Cơm gà Hải Nam, thật ra là cơm gà Hải Nam chính cống của Singapore.”
Hai món đồ ăn kế tiếp, một cái là món cay Tứ Xuyên, một cái là món cà ri. Dư Y nói: “Người Singapore cũng ăn món cay Tứ Xuyên, trong cà ri có nước cốt dừa, khác với vị cà ri ở trên bàn này.”
Mấy món đồ ăn cuối cùng là cháo, canh đặc biệt từ hải sản, nước cốt dừa cùng tương ớt mà nấu thành. Ngày hôm đó Dư Y phải chạy đến khách sạn ở trung tâm khu phố mới tìm được. Năm trăm đồng tiền thưởng của Ngô Phỉ cho cô trước đó rốt cuộc cũng xài hết.
Lần này Nguỵ Tông Thao mở miệng: “Canh mì, món ăn của người Sing – Mã gốc Hoa. Ông bà của A Thành đều là người Sing – Mã gốc Hoa, lúc nhỏ anh ta theo ba mẹ đến đại lục để kiếm sống. Mấy năm nay, anh ta nhớ nhất mà món ăn mà bà nội mình làm, sau đó học nấu ăn rất giỏi, có thể tự nấu cho mình ăn. Hiện giờ ở nơi này, cậu ta lại bắt đầu nhớ nhà, nhịn không được nên làm mì xào Mã Lai, bị em bắt gặp. Có hai thành ngữ ‘tận dụng triệt để’, ‘tin bóng tin gió’, tiếng Trung của tôi không tốt, chỉ có thể hình dung như vậy.”
Tim Dư Y thoáng chấn động, sau đó giống như là bị tảng đá lớn chặn lại. Anh ta nói tiếng Trung của anh ta không tốt, người Trung Quốc thường có thói quen nói hai chữ “quốc ngữ”. Quả nhiên anh ta không phải là người Trung Quốc!
Tim của cô lại chấn động một chút, tảng đá bị nhấc lên từng chút, nuốt một ngụm nước miếng, cô chậm rãi nói: “Anh đã sớm biết được…”
“Ừ!” Nguỵ Tông Thao lên tiếng, cũng không để cho cô nói hết, thêm một câu: “Em muốn khi dễ A Thành hiền lành, tôi đã nói cùng chơi với em!”
Khoảng cách hai người thật gần, có thể cảm giác được tiếng hít thở cùng nhịp tim đập của nhau. Cái lều che ở trên đầu được dựng lên sơ sài, vang tiếng lộp bộp không ngừng, không có chỗ thoát nước, giờ phút này lều che đã hơi sụp xuống. Hai người bọ họ vẫn đứng ở dưới mưa, không nhúc nhích, nhìn nhau chằm chằm.
Hơi thở của Nguỵ Tông Thao có chút nặng nề, qua một hồi lâu mới mở miệng lần nữa, giọng nói trở nên âm trầm: “Còn chưa hết đâu, tôi tặng cho em một món quà lớn!”
Anh kéo tay của Dư Y, lôi cô đến trước cây ngô đồng, mưa như tận dụng triệt để cơ hội, lập tức tạt về phía bọn họ.
Nền nhà xung quanh cây ngô đ


80s toys - Atari. I still have