Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342127
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.
hữu nghị” là bà chủ tạo ra, không có quy tắc gì, nội dung cuộc thi đấu đều là một mình bà quy định.
Tổng cộng cuộc thi đấu có ba trận, trận đầu là mạt chượt Lư Xuyên, trận thứ hai là bài song khấu, trận thứ ba là chơi tài xỉu. Mạt chượt cùng song khấu, ba ván thắng hai, tài xỉu tiến hành năm ván, oẳn tù tì quyết định người thứ nhất làm cái, sau đó thay phiên nhau làm.
Bài song khấu là bài mà 4 tay chơi, 2 người đối diện là 1 đội, bên nào hết bài trước thì bên ấy thắng. Cat và Mon không biết VN mình gọi là gì nữa vì không rành chơi bài. Hình minh họa ở đây:
Ban ngày đã hạ gục hơn phân nửa tuyển thủ. Bây giờ hàng xóm ở bên trong sòng bài, một nửa là đang xem náo nhiệt. Mọi người cơm nước xong, nghỉ ngơi một lát rồi lập tức vào bàn bài. Ở bên này, mọi người đang đoán trong ba người kia cuối cùng là ai lên chơi. Ở bên kia, Nguỵ Tông Thao liếc nhìn A Thành một cái. A Thành vuốt cằm, lập tức ngồi vào bàn bài.
Trong ba người tối nay thì người có tướng mạo xấu xí, vóc dáng lùn tịt tham gia trận đấu. Mấy người hàng xóm lập tức nổi lên lòng coi thường. Hơn nữa, A Thành còn hỏi đối phương quy tắc của mạt chượt Lư Xuyên, mấy người hàng xóm lại càng khẳng định là anh ta không thể thắng được.
Mạt chượt Lư Xuyên có 144 quân bài, tuy rằng quy tắc mạt chượt ở các nơi cơ bản giống nhau, nhưng người mới bắt đầu chơi nhất định là không có quen. Không ngờ rằng A Thành lại khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Tốc độ anh ta chơi mạt chượt rất nhanh và thông thạo, lúc chơi cũng cẩn thận không nói cười, ván thứ nhất thắng nhỏ, ván thứ hai đồng màu, ván thứ ba ù, khiến cho mọi người đang đánh phải kinh ngạc đến rớt cằm, tốc chiến tốc thắng, lập tức tiến vào trận thứ hai thi đấu song khấu.
Bây giờ mọi người không còn dám xem thường anh ta nữa, ánh mắt nhìn anh ta vừa kinh ngạc lại cảnh giác. Không khí bên trong sòng bài tĩnh lặng, chỉ còn lại những tiếng nói chuyện rất nhỏ cùng với âm thanh xào bài.
Từ đầu đến cuối, Trần Chi Nghị đều không có tham gia trận đấu. Anh ta ngồi xuống bên cạnh, cách Nguỵ Tông Thao một cái bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người đang bưng trà rót nước cho người ta là Dư Y, không quan tâm đến trận đấu một chút nào, cũng không có nói chuyện với Nguỵ Tông Thao.
Nguỵ Tông Thao đột nhiên “A” lên một tiếng, nói: “Anh mua bao nhiêu người?”
Một câu không đầu không đuôi như vậy, Trần Chi Nghị nghe được thì ngẩn người, sau một lúc lâu mới phản ứng lại, ngạc nhiên liếc mắt nhìn Nguỵ Tông Thao một cái, lập tức mặt không biểu tình, thu hồi lại ánh mắt, tựa như đang tán gẫu: “Sáu.”
Trần Chi Nghị không giỏi đánh mạt chượt và bài tú-lơ-khơ nên trước đó đã tìm được sáu người đánh bài giỏi ở Nho An Đường, hứa hẹn cho bọn họ một món tiền nhỏ, kêu bọn họ phải thắng được cuộc thi đấu.
Một cái “Đại hội đánh bài hữu nghị” nho nhỏ nhưng anh ta lại đặc biệt coi trọng.
Từ nhỏ Dư Y đã tâm cao khí ngạo, mọi việc của cô đều là hạng nhất, không biết đến mùi vị thất bại, bộ dáng bình thường thờ ơ hờ hững, không để ý đến cái gì. Không ai đề phòng cô, chỉ có Trần Chi Nghị biết rõ cô. Năm ấy cô mới vừa học năm nhất đại học, Trần Chi Nghị đã khiến cho một người theo đuổi cô không bao giờ dám gặp cô nữa. Ngày đó Dư Y khoanh tay dựa vào bên cạnh xe, dáng tươi cười thanh lệ đáng yêu, giọng nói lại lạnh lùng: “Ngay cả người như anh mà hắn ta cũng không đối phó được, làm sao lại hợp với tôi? Anh làm điều dư thừa!”
Dư Y xem thường anh, cô chỉ coi trọng người có thể đùa giỡn mọi người trong lòng bàn tay, cô độc đến không có kẻ địch, mạnh mẽ đến không sợ hãi cái gì, người đàn ông có thể khiến cho cô thật sự phục tùng!
Trần Chi Nghị muốn Dư Y phục tùng anh ta, muốn cô vĩnh viễn nghe lời đứng ở bên cạnh mình, muốn trong mắt và trong lòng của cô chỉ có một mình anh. Đây là mong ước nhiều năm nay của anh, năm năm trước bị ngưng lại trong im lặng, cho đến gần đây, anh lại có mong ước này. Bây giờ Dư Y đang chạy qua chạy lại giữa mọi người, lúm đồng tiền như hoa, tận tâm châm trà. Nụ cười tươi như vậy, có thể nào lại nở rộ ở nơi này!
Trần Chi Nghị không ngờ rằng Nguỵ Tông Thao lại đột nhiên nói ra một câu như vậy, vừa nghĩ sơ qua, anh liền hiểu được.
Anh ta đến dự thi, lại từ đầu đến cuối cũng chưa có sờ qua bài. Anh ta cũng không phải là người của Nho An Đường, nhưng trong khi mấy người hàng xóm nói chuyện và trao đổi ánh mắt, đối với người khác quả thật là khó hiểu, thế mà Nguỵ Tông Thao liếc mắt nhìn một cái liền hiểu được. Trần Chi Nghị cụp mắt xuống, chậm rãi uống một ngụm trà.
Nguỵ Tông Thao nhàn nhã nhìn cuộc thi đấu, bộ dáng không quan tâm đến, ván thứ ba của song khấu cũng sắp phân thắng bại. Đột nhiên A Tán ở bên cạnh khom lưng xuống, nhẹ giọng nói: “Tổng giám đốc Nguỵ, lại có tin mới!” Nói xong, đưa điện thoại di động đến trước mặt Nguỵ Tông Thao.
Thời gian có tin mới chính là lúc bọn họ đi vào sòng bài, nội dung ở bên trong lại thu hút ánh mắt của mọi người.
Người tung tin tuyên bố, theo tin tức đáng tin cậy, Nguỵ Tông Thao cũng không phải là lớn lên ở thành phố nhỏ vùng duyên hải