Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.

Hôm nay, trên các trang web tin tức liền thấy được tên “Nguỵ Khải Nguyên”, cổ phiếu của Vĩnh Tân vừa mới hơi tăng trở lên lại bị tụt xuống lần nữa.
Hậu quả như thế này xảy ra sớm hơn một tháng, cái này phải nhờ vào thủ đoạn của Dư Y. Nguỵ Tông Thao nghĩ rằng cô luôn muốn tìm mọi cách để thoát đi, nhưng anh lại không nghĩ tới là Dư Y muốn đuổi anh đi.
Tự mình trốn cùng với người đuổi mình, giữa hai chuyện này có quá nhiều khác biệt. Cô gái này vừa to gan lại vừa cao ngạo. Anh bỗng cảm thấy rằng lúc ấy chỉ cần cô sai lầm một lần, anh nên dạy dỗ cô cho thật tốt mới phải.
Nguỵ Tông Thao cười cười, nhướng mày nhìn về phía phòng ngủ.
Dư Y ngủ đến quên trời đất, khi tỉnh lại thì mặt trời đã lặn. Ở đây thật xa lạ, bầu trời không trong lành như ở Nho An Đường, ra giường của khách sạn vừa lạnh lại vừa cứng.
Tối hôm qua hao tốn hết thể lực, lại vẫn chưa ngủ, ngồi xe bốn năm giờ mới được nhắm mắt, hiện giờ Dư Y vẫn còn uể oải.
Cô nằm đó trong chốc lát, nghe thấy trong phòng khách không có tiếng động nào khác thì vén chăn xuống giường, đi ra ngoài phòng ngủ nhìn một vòng, thấy không có một bóng người, cô lập tức đi lục lọi vali hành lý được đặt ở cạnh sô pha.
Vali hành lý không khoá lại, trong lòng Dư Y hơi hồi hộp, vẫn còn ôm hy vọng tìm kiếm một chút.
Ở trong vali, Nguỵ Tông Thao chỉ để vài cái quần áo và đồ dùng hằng ngày để tắm rửa. Phần lớn còn lại không để ở chỗ này, vừa nhìn qua là biết liền, chắc chắn là không có giấy tờ của Dư Y. Cô lại nghĩ tới cái gì đó, đi đến máy tính đang mở ra ở trên bàn gần ban công, nhìn thấy bài post của mình lại bị lệch đi. Có người nói mình là phóng viên, cố tình đi thành phố Lư Xuyên tìm kiếm manh mối, kết quả là không đạt được mục tiêu, ngược lại chụp một cây cổ thụ, một cái hố to, người chủ mới đáng thương mới mua căn nhà này hai ngày trước đó.
Dư Y nhịn không được, cười khúc khích. Đột nhiên nghe thấy âm thanh cửa kính ở phía sau kéo ra, cô lập tức quay đầu, trước mắt tối sầm lại, chỉ thấy Nguỵ Tông Thao một tay đút vào túi quần, một tay đặt ở trên lưng ghế, tay áo sơ mi cuốn lên, cúc áo ở cổ được cởi ra, mang bộ dáng nhàn hạ, hỏi: “Chuyện gì mà cười vui như vậy?”
Nụ cười của Dư Y cứng đờ trong nháy mắt. Cô không ngờ rằng Nguỵ Tông Thao lại trốn ở ngoài ban công, vừa rồi khi cô lục lọi hành lý, anh ta chắc chắn là đang nhìn cười nhạo.
“Không có gì.” Dư Y lập tức đóng trang web lại, tay phải mới vừa cử động liền bị người đè lại.
Trên người Nguỵ Tông Thao có mùi khói thuốc nhàn nhạt. Mùi hương này Dư Y chưa từng ngửi thấy qua trước đây. Thân thể cường tráng lại có hương vị dũng mãnh, tựa như mùi mồ hôi khi Nguỵ Tông Thao áp lên trên người cô ngày hôm qua.
Đỉnh đầu truyền đến giọng nói: “Thích như vậy không?”
Như cái gì? Hai má Dư Y ửng đỏ, nghe thấy Nguỵ Tông Thao cười cười: “Thích đập phá nhà không?” Anh đưa tay tiến vào cổ áo của Dư Y, vân vê nắn bóp, cảm giác sự đầy đặn cùng mềm mại của cô, giọng nói khàn khàn: “Thích tôi làm vậy với em không?”
Ngực Dư Y hơi phập phồng, cố nén tiếng rên rỉ, cách lớp áo bắt lấy tay anh. Trên gương mặt là nụ hôn bồi hồi của anh, cô nghe anh nói: “Tôi có thể cho em coi trời bằng vung, kiêu căng ngạo mạn, cũng có thể làm thoả mãn em. Ngoại trừ tôi, không ai có thể cho em, em còn muốn tìm giấy tờ gì nữa, chạy đi đâu?” Anh dùng sức bóp mạnh một cái, nghe thấy Dư Y “ưm” một tiếng, không nể tình gì nữa, cuốn lấy lưỡi của cô, khi tiến vào khiến cho cô không hít thở nổi, còn hỏi cô mấy lần là có thoả mãn không. Dư Y đâu còn có thể trả lời. Cô chỉ nhìn thấy làn da ngăm đen, thân thể to lớn ở trước mắt. Cô vẫn còn đắm chìm trong sự rung động không thể kiềm chế được của tối hôm qua. Cô kêu càng lúc càng lớn. Ngoại trừ sự đau đớn ban đầu, cảm giác còn lại chỉ là run rẩy vì hưng phấn.
Cô cảm thấy mình đã điên rồi, bên tai chợt nhớ đến giọng nói của Nguỵ Tông Thao: “Đã muốn như vậy với em từ lâu rồi!” Lặp đi lặp lại nhiều lần khiến cho cô không thể nói gì.
Đầu óc của cô trống rỗng sau khi chấm dứt, không còn ý thức gì nữa, duy trì im lặng hơn mười phút, cho đến khi phát hiện ở dưới thân có động tĩnh, cô mới nhắm mắt lại, mệt mỏi nói: “Đây là chết dưới hoa mẫu đơn sao?” Dừng một chút rồi nói: “À đúng rồi, tiếng Trung của anh không giỏi, tôi muốn nói là anh sức cùng lực kiệt.”
Đây là cô đang vãn hồi tiếng thét mất mặt cầu xin tha thứ trước đó, rõ là kiêu ngạo, cũng không chịu tỏ ra yếu thế. Nguỵ Tông Thao cười đến mức khoái trá, thật muốn làm cho cô sống không được chết không xong.
Dư Y lại nằm trong chốc lát, rồi hỏi: “Trước đây chúng ta đã gặp qua?”
Cô không muốn hỏi vấn đề này, chuyện mấy năm trước đây cô cũng không muốn ngoảnh đầu lại nhìn. Nhưng cô vẫn nhịn không được mà hỏi đến, hồi lâu mới nghe Nguỵ Tông Thao trả lời: “Tôi đã gặp em ba lần.”
Dư Y ngoảnh mạnh đầu lại nhìn anh. Nguỵ Tông Thao đang cười cười, không hề để ý đến cô, cầm điện thoại lên kêu hai phần đồ ăn, đẩy cô xuống, đi vào phòng tắm.
Dư Y nằm ở trên giường cố gắng nhớ lại, trong ấn tượng không có người nào là Nguỵ Tông Thao. C


Old school Swatch Watches